Sự phát triển
của bé

Bố và con

Mình vốn rất ngưỡng mộ về những người bố luôn dành thời gian cho con, không đơn giản chỉ là bế và trông con mà thực sự dành tâm huyết, thời gian của mình bên con (mình đọc được câu này từ fb của 1 người bạn) Chiều nay đi họp cơ quan, nhìn thấy một anh cùng trường bế con gái khoảng 3,4 tuổi gì đấy đi họp cùng, mình nhìn thấy lần này k phải là lần đầu, mà đã là lần thứ 3, làm mình cứ suy nghĩ mãi. Nhìn cảnh một ông bố, 1 tay mang cặp, một tay bế con mà lòng mình cứ suy luận nhiều thứ, dù anh đó ở trường là một tổ trưởng chuyên môn đàng hoàng chứ k phải là giáo viên quèn như mình. Cách đây mấy hôm, mình đọc được đâu đó status của một anh bạn ” Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng, đàn ông khôn hay dại là ở cách đối xử với vợ con”, dù câu này đã đọc nhiều lần nhưng sau mỗi lần đọc lại, vẫn ngẫm ra được nhiều điều. Dù ở ngoài xã hội, người đàn ông có quyền cao, chức trọng, có hét ra lửa đi chăng nữa thì họ vẫn chỉ là con người của xã hội, và khi từ bỏ cái áo khoác của xã hội để trở về với cuộc sống đời thường thì họ là người chồng của vợ, người bố của các con, họ sẽ không thể nào dùng cái áo khoác xã hội ấy để sống với vợ con được bởi sẽ xa cách, sẽ khách sáo và quan liêu, bởi ngoài xã hội kia, mấy ai dám nói với nhau những câu thật lòng, nếu k chỉ là xã giao hoặc nịnh nọt. Vậy nên khi trút bỏ cái áo khoác ấy, trở về nhà, người được gì? Một người quyền cao, chức trọng là thế, còn một người bình thường thì sao?Trở về nhà là lúc được sống thật với cảm xúc của mình, được cáu giận, được bực tức và được nghe tiếng cuời trong trẻo, hp của con cái, được con cái trao cho cái đặc quyền “yêu thương”, được nghe những lời quan tâm, hỏi han chia sẻ từ người bạn đời mà k cần một chút đề phòng hay giả tạo…Những cái được và cái mất? Cái nào lớn hơn? Vẫn biết rằng cuộc sống hiện đại, mọi thứ trở nên văn mình hơn nên cũng nhanh gọn hơn, nhưng mà nhiều lúc nhìn cái văn minh, cái hiện đại ấy mà cảm thấy sợ. Ra đường nhìn thấy mấy bạn trẻ lúc nào cũng úp mặt vào cái điện thoại và bấm bấm, vào lớp học nhìn thấy mấy học trò vừa nghe cô giảng vừa đeo tai phôn nghe nhạc, vừa nhắn tin…Cuộc sống công nghệ đang cho chúng ta một cuộc sống tiện nghi nhưng đang dần cướp đi cái yên tình của tâm hồn… Trở lại câu chuyện lúc nãy, mình không phủ nhận rằng tất cả các ông bố đều yêu con, nhưng cách yêu con của mỗi người khác nhau. Nhưng mỗi khi đi đâu đó, nhìn thấy một người bố ngồi xuống cột dây giày cho con gái, nhìn thấy người bố cặm cụi làm cho con gái cái đèn lồng ông sao, nhìn thấy người bố sáng sớm chở con gái đi chợ mua đồ ăn hay chiều chiều thấy một ông bố thả diều cùng con trai trong tiếng cười trong trẻo, nhìn thấy ông bố dắt đứa con trai mới vài tuổi đi dọc bờ mương chỉ cho con thấy từng con cá, con ốc…là lòng mình lại nhen lên những cảm xúc khó tả…Tuổi thơ, mình cũng đã được nhận trọn vẹn tình yêu thương và chăm sóc của cha nên mình hiểu niềm được niềm hp khi có cha song hành và chia sẻ… Thời buổi hiện đại, những ông bố vẫn tự cho phụ nữ cái đặc quyền là chăm sóc gia đình và con cái, để rồi sau những giờ làm việc là lại đi tìm niềm vui cho riêng mình, thỏa mãn sự ích kỉ cho riêng mình bằng những cuộc nhậu nhẹt, hẹn hò đầm đúm với bạn bè, hay chơi thể thao…mà quên đi rằng con cái đang ở cái thời điểm nhạy cảm cần sự quan tâm chia sẻ hơn bao giờ…Để rồi khi lớn lên chẳng bao giờ con mở lời tâm sự với bố, khoảnh cách cứ đấy ra xa dần…Tới lúc nhận ra thì đã quá trễ… Cạnh nhà mình có một bác làm ruộng chắc xấp xỉ bố mình, ngày nào cũng như ngày nào cần mẫn cùng vợ nhặt từng bó rau khoai, từng quả bí, từng mớ dưa chuột, từng bó ngó khoai môn…để vợ đi nhập hàng ,có ông bạn phóng xe máy đi qua hỏi thăm “ôi, mấy cái việc của đàn bà, sao mình phải làm”, bác ấy trả lời lại”ơ hay vậy đàn ông không ăn à”…Kể ra, được như bác bà ấy cũng đã là một hp rồi… Hôm trước, mình hỏi anh xã rằng “chắc ngày xưa ông nội ít làm việc nhà anh nhỉ? Chồng mình hỏi lại “sao em biết?”, mình trả lời “nhìn vào anh là em biết mà”…Con sẽ là sản phẩm của bố mẹ, là tấm gương phản chiếu nhân cách của bố mẹ, nên chỉ cần nhìn vào con thôi là đọc được hết… Nhìn cảnh mấy ông bố cứ lụi hụi làm đồ chơi cho con, rồi dạy con chơi mà nhìn thấy thèm ghê… Khi mình mang về nhà 1 mớ hộp để làm đồ chơi cho con, chồng mình bảo “rảnh rỗi mang rác rưởi về nhà”…huhu p/s: Một chiều mưa hâm hấp và một cuối tuần tự kỉ khi 2 bố con ôm nhau ngủ mất tiêu rồi…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 33901 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 29452 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 25338 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 24176 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 21556 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT