Sự phát triển
của bé

Bình Yên của Mẹ

Hành lang đi bộ nối liền Cống Quỳnh với Nguyễn Thị Minh Khai ngày hôm đó hằn in bao nhiêu dấu chân mẹ, mẹ không nhớ, cũng k thể đếm xuể Họ bắt buộc mẹ...

Hành lang đi bộ nối liền Cống Quỳnh với Nguyễn Thị Minh Khai ngày hôm đó hằn in bao nhiêu dấu chân mẹ, mẹ không nhớ, cũng k thể đếm xuể
Họ bắt buộc mẹ phải làm liên tục rất nhiều xét nghiệm, rất nhiều siêu âm.
Họ nói mẹ ra khỏi phòng đi bộ, đi bộ 1 tiếng, 1 tiếng, rồi 1 tiếng nữa….
Cảm giác lo lắng chuyển thành bất an từng phút giây lớn dần…
Phòng khám 12, ca siêu âm của mẹ, mẹ đếm đc 14 vị bác sĩ, họ hội chẩn và kết luận…
Rồi mẹ thấy trời đất sụp đổ. Ngực mẹ, tim mẹ, bụng mẹ…như bị ai dần vò, đau đến điếng dại. Mẹ không nghe được gì nữa, không nhìn thấy gì, không biết ra khỏi căn phòng đó bằng cách nào…
Mẹ đứng giữa cái hành lang đó mà khóc, khóc như mưa…Qua những hình ảnh siêu âm, mẹ đã nhìn thấy con của mẹ, con trông đáng yêu vô cùng, cái trán cao y như mẹ, khi đó con đã được 22 tuần tuổi
Nước mắt chưa bao giờ thay đổi hay giải quyết đc sự việc, mẹ biết vậy, nhưng mẹ không đừng được khi nghĩ về con…”bất sản xương mũi, ….có nguy cơ bị down “trời ơi, người ta đang nói gì vậy, nói gì về con mẹ vậy
Đợt đó ông ngoại cũng đang trong tình trạng nguy kịch, vậy là mẹ lúc nào cũng cảm thấy sợ hãi vô cùng, ngày nào mẹ cũng khóc, khóc như thể nước mắt sẽ làm mọi thứ tan ra
Mẹ sang bệnh viện, nơi ông ngoại nằm. Mẹ nói với bà ngoại về mọi chuyện, về cảm giác của mẹ , về nỗi đau…bà ngoại bần thần một lúc, bà ngoại đã mệt mỏi và đau đớn quá nhiều rồi, có quá nhiều chuyện k hay xảy ra. Nhưng rồi bà kiên quyết nói “chắc chắn nó khỏe mạnh,lành lặn,k sao đâu, nhất định là thế. Không phải chọc chiếc gì cả.còn nếu con quyết định làm, thì mẹ cũng k ngăn,nhưng dù kết quả thế nào,.mẹ cũng nuôi nó, nó là cháu mẹ, mãi mãi…”. Mẹ nghe xong như đc an ủi phần nào.
Tối đó mẹ ở lại sg, chờ đến ngày mai…
Ba mẹ kí vào tờ giấy cam kết chịu mọi rủi ro và mẹ vào phòng tiểu phẫu. Căn phòng này làm mẹ sợ hãi vô cùng, có những em bé….mãi mãi nằm lại nơi đây.
Mẹ lại khóc, không thể kiềm chế đc.mẹ cứ nghĩ về con, mẹ nghĩ tất cả là do mẹ, mẹ sợ con bị tổn thương…các bác sĩ đuổi mẹ ra ngoài, họ mắng mẹ nhiều lắm, họ nói nếu mẹ k thể bình tĩnh, k thể ngừng khóc thì không thể làm đc, họ cho người khác vào làm…
Mẹ là ng cuối cùng…Mẹ nhìn thấy con đạp bịch bịch trong bụng mẹ, mẹ thấy họ bôi một lớp nhầy nhầy lên thành bụng, rồi lạnh dần, lạnh dần. Họ lấy một cây kim rất to, chọc thẳng vào bụng mẹ, lấy nước ối, mẹ thấy nhói đau…mẹ sợ con đau…rồi cũng xong,mẹ nằm lại nghỉ ngơi, họ nói 10 ngày sau mới có kết quả
10 ngày đó với mẹ mà nói ,rất nặng nề, như ngày cùng ,tháng tận…
Ngày có kq, mẹ không đi lấy, mẹ nói với ba, mẹ không đủ can đảm…
Và dường như trời còn thương mẹ con mình, kết quả chọc ối bình thường. Hòn đá tảng trên ngực mẹ được nhấc ra…
Nhưng, suốt những lần khám thai sau đó, xương mũi của con vẫn chưa có
Nói làm sao hết những lo lắng bất an của mẹ trong suốt thai kì.
Ngày sinh, mẹ vỡ ối từ 5h sáng nhưng con thì mãi k chịu ra. Mẹ bị liệt vào những ca khó đẻ. Bị truyền dục sinh cho ra…Con ơi, mẹ đau vật vã chết đi sống lại trăm lần, nhưng lòng mẹ vẫn mong cầu “chỉ cần con bình an”….
Và mẹ đã làm đc điều đó.
Nghe tiếng con oe oe khóc, mẹ thở phào, những giọt nước mắt lăn dài vì hạnh phúc. Giây phút bác sĩ đặt con lên người mẹ, con rúc vào mẹ tìm ti như một bản năng thì mẹ…vỡ òa vì sung sướng
Hơn 2 năm rồi, từ ngày ấy… Mẹ vui mừng vô hạn, nhìn khuôn mặt con, ánh mắt trong veo, mùi con trẻ, tiếng cười giòn giã hân hoan …lòng mẹ trào dâng niềm hạnh phúc chẳng thể gọi tên…
Muốn viết cho con thật nhiều, nhưng hình như ngôn từ dành cho người mà mẹ yêu thương luôn bị nghẽn lại, với quá nhiều thứ cảm xúc…
Ngày vui của con ,ngày trọng đại của đời mẹ, điều mẹ mong cầu cho con là sự bình an, an yên, là sức khỏe, là tiếng cười, là hạnh phúc…
Mẹ yêu con, yêu con vô bờ

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT