Sự phát triển
của bé

Bến bờ của đời con!

Đi suốt cuộc đời, con sẽ vấn đau đáu ngóng trông về quê nhà. Ở đó có mẹ cha đang đợi, trông tin các con về, có ngôi nhà nhỏ ăm ắp những yêu thương không bao giờ vơi cạn.

Gửi mẹ yêu thương…

Mẹ à, con gái ba mươi tuổi vẫn cảm thấy nhỏ bé khi mỗi lần về bên mẹ. Yêu mẹ, cảm ơn mẹ thật nhiều nhưng chưa một lần con nói. Mẹ à, có lẽ đi suốt cuộc đời này chẳng một ai hiểu con, thương con nhiều bằng mẹ.

Là chị cả, là đứa con đầu lòng của mẹ nhưng con luôn thấy mình nhỏ dại, khờ khạo mẹ ơi. Mẹ đã sinh ra con, nuôi dưỡng và cho con ước mơ, dạy con bài học về tình yêu, sự bao dung và tha thứ. Chỉ những điều nhỏ nhoi nhất trong cuộc sống vốn nhiều cạm bẫy, mẹ cũng là người dạy con cách đối nhân xử thế theo lẽ phải. Mẹ – cô giáo trường làng, cũng là cô giáo đầu tiên của con. Con nhớ những nét chữ lần đầu vụng dại, mẹ cầm tay con nắn nót. Khi đó, con gái mẹ toàn cầm bút tay trái, mẹ lại cầm thước gõ thật đau vào tay để con nhớ.

Ngày con gái bước đi bước đầu tiên, mẹ nói mẹ đã khóc, bởi con là món quà tuyệt vời nhất sau năm năm kết hôn mà cha mẹ có. Đôi bàn tay gầy gò, xương xương ấy đã một mình với gia đình, con nhỏ khi bố công tác xa nhà. Mẹ chẳng nề hà việc gì, từ nuôi heo, bứt cỏ cá, làm ruộng, làm bánh bán…ngoài giờ lên lớp. Con nhớ, mỗi tối đòi mẹ cho đi ngủ, mẹ bảo con nằm đợi mẹ, nhưng con chẳng biết mình ngủ lúc nào. Mẹ bận rộn, mẹ vất vả nhưng những bài Văn của mẹ lại khiến bao lứa học trò rơi nước mắt. Những anh chị đi trước, những đứa bạn con, những đứa học sinh sau đều nhắc về mẹ như một sự biết ơn. Giọng Văn mẹ ngọt ngào, tình cảm, nét chữ mẹ sạch đẹp và cẩn thận, tính mẹ lại nhẹ nhàng, chu đáo với học sinh. Có lẽ vì thế mà bao nhiêu lớp học trò lớn lên rồi bay xa, vẫn thường tụ họp ở nhà mình mỗi lần có cơ hội. Con gái mẹ lớn lên cũng yêu Văn, muốn được làm cô giống mẹ, muốn được học sinh yêu thương như mẹ, rồi mẹ lại dắt con đi. Bàn tay mẹ tiếp thêm cho con nghị lực và sức mạnh.

Những năm tháng học ở giảng đường mẹ chẳng quên dặn dò con ăn mặc ấm những ngày đông, ăn uống đảm bảo mỗi mùa thi. Con chẳng quên được bát muối vừng béo ngậy có tấm lòng mẹ gửi vào, những lọ ruốc bông mẹ tỉ mỉ ngồi làm, những ngọn rau hái vội cho kịp chuyến xe, hay cả gói bánh ở nhà mẹ gửi. Có lẽ vì vậy mà khi học xa nhà, con gái luôn thấy rất gần mẹ. Những ngày nghỉ được về bên mẹ, mẹ lại bận rộn với bếp núc để cho con những món ăn ngon-bổ. Mẹ lúc nào cũng sợ con gái mẹ thiếu chất! Con gái ra trường, mẹ dắt tay vào Huế xin việc. Tự tay mẹ dọn dẹp, mua đầy đủ đồ dùng sinh hoạt cho con. Mẹ chọn cho con một chiếc đồng hồ đeo tay thật đẹp trước khi mẹ về quê. Nhưng con gái lại làm mẹ thất vọng khi chọn cách về gần bố mẹ. Con biết mẹ đã buồn, đã khóc nhiều lắm. Thời buổi này xin được biên chế đâu phải dễ. Nhưng mẹ bảo con đã lớn, con có quyền tự chọn đường đi cho mình. Con gái xin lỗi mẹ, lời xin lỗi muộn màng… Rồi mẹ tất tả với việc tìm cho con một công việc ở quê. Những đêm dài mẹ không ngủ, đôi mắt mẹ trũng sâu, con biết nhưng lại không thể làm gì. Mẹ xin được cho con dạy hợp đồng cách nhà hơn ba chục cây số. Cuối tuần về bên mẹ, lại được mẹ tẩm bổ, lại vùi trong những giấc ngủ nướng, lại nũng nịu mỗi khi mẹ gọi dậy ăn sáng, và lại nặng xe mỗi ngày chuẩn bị lên trường.

Ổn định công việc không lâu, một ngày con bảo mẹ: mẹ ơi, con lấy chồng nhé! Chợt thấy mắt mẹ đỏ, nhưng con gái vô tâm đang mãi huyên thuyên về những dự định tiếp theo. Đêm trước ngày cưới mẹ dặn con nhiều điều, mẹ bảo: mai mẹ dắt con ra, con đừng nhìn mẹ… Con gái vâng vâng dạ dạ rồi lại bận rộn với việc thu dọn hành lý về nhà chồng. Nghĩ mình lúc đó sao quá thờ ơ trước mẹ. Mẹ dắt tay con trao lại cho chồng, đôi mắt mẹ ướt sũng, lúc đó con gái đã khóc. Con biết từ nay con có cuộc sống mới, con phải tự lo cho mình, cho gia đình chồng. Chẳng được mẹ vỗ về, an ủi, dặn dò, tim con chợt thắt lại. Nhưng tiếng pháo, tiếng bạn bè cười nói lại làm con quên ngay sau đó. Chào mẹ, con đi…

Con người ta chỉ khi đi qua mới biết quý trọng tháng ngày đã xa. Khi làm vợ, rồi làm mẹ, tôi thấy thương mẹ nhiều đến cháy bỏng. Mới thấm thía hết công sinh thành, dưỡng dục, nuôi lớn ước mơ tôi của mẹ. Mẹ lại bận rộn với vai trò bà ngoại, lại tất bật với những bữa ăn cho hai mẹ con tôi mỗi lần mẹ con xuống ngoại. Bất chợt lúc này tôi mới nhận thấy tóc mẹ đã bạc đi nhiều quá, mẹ cũng đã không còn nhanh nhẹn như xưa nhưng tôi biết tình yêu thương của mẹ thì không hề vơi cạn. Tôi biết từ ngày về hưu mẹ buồn nhiều lắm. Mẹ chỉ mong cháu xuống để được bế bồng, chăm bẵm, mẹ mong những ngày chị em tôi về nhà đông đủ.

11042193_859873590752843_1060610413_n-400x711

Thương mẹ nhiều mẹ ơi… Mẹ, cảm ơn mẹ đã sinh ra con, cảm ơn mẹ đã truyền cho con tình yêu thương và sức mạnh của lòng tin. Con lớn lên từ yêu thương không mệt mỏi mẹ trao, từ những bữa ăn ấm áp đong đầy hương vị của tình mẹ, từ bài học của sự chịu đựng và hi sinh. Ơn mẹ, trọn đời con không thể nói hết. Con gái giờ đã có một gia đình nhưng vẫn làm mẹ đau đáu lo lắng, chờ trông, con gái chưa bao giờ nói yêu mẹ hay tặng mẹ một món quà ý nghĩa. Vẫn luôn là mẹ- dõi bước theo con! Mẹ à, chỉ một lời này thôi, con muốn nói với mẹ: trọn đời này- con yêu mẹ, yêu Mẹ nhiều nhất nhất!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 8471 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 7362 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 6333 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 6044 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 5385 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT