Sự phát triển
của bé

Bé con của chị!

Nhớ em bé con à!

– Chị cầm lấy đi, cái này em cho cháu, không phải cho chị. Chị đừng khóc nữa, cũng đừng lo cho em, hãy tự chăm sóc bản thân chị nhé! Nó nhét vội hai tờ 500.000 vào tay chị rồi bước lên xe. Xe chầm chậm lăn bánh, chị mắt nhạt nhòa đi, vẫn nhìn thấy nó quay mặt vẫy chào, đôi môi gắng gượng nụ cười! Ngày đó, cách đây đã 3 năm tròn! Nhà có ba chị em gái, nó là thứ hai, nhỏ bé và còi nhất nhà. Nhưng nó lại là đứa luôn cố gắng tạo ra vẻ ngoài mạnh mẽ để trấn an bố mẹ và chị, em nó. Ngày tiễn nó vào Nam công tác, mẹ khóc như mưa gió, khóc như sợ sẽ không bao giờ gặp lại nó. Chị và em nó cũng thế, còn nó vẫn tỏ ra vẻ ngoài ráo hoảnh, vui vẻ đón nhận. Nó bảo: – Con sẽ gửi tiền về cho mẹ và chị vào thăm con, đây với Sài Gòn xa xôi gì! Mẹ nấc nghẹn ngào: ừ thì có xa xôi gì, hơn hai nghìn cây số thôi! Mẹ lau vội dòng nước mắt, chuẩn bị cho nó chút đồ ăn để mang theo. Nó ngồi cạnh tôi, cười với tôi, mà lòng tôi đau như cắt! Tốt nghiệp Đại học, nó quyết định vào Nam xin việc. Nó cương quyết với lựa chọn cho riêng mình, chẳng mảy may nghe mọi người can ngăn, là xa xôi, là cách trở hay là cô đơn. Có lẽ nó nhìn gương chị nó là tôi, ra trường hai năm rồi vẫn vật vã trên con đường sự nghiệp, rồi giờ lại bầu bí, chẳng làm gì được.

Bố mẹ nuốt tiếng thở dài, cũng chẳng dám ngăn nó, bởi bố mẹ cũng chẳng có điều kiện để xin việc cho nó. Sức bố mẹ đã cạn khi vừa phải lo trang trải cuộc sống, vừa lo cho ba chị em nó học Đại học với những khoản nợ ngân hàng chưa trả. Nó hiểu và nó chấp nhận tất cả. Chao ôi, cái con bé còi nhất nhà , thiệt thòi nhất nhà lại là đứa dám hi sinh nhiều nhất. Nó bảo: bố mẹ cứ lo giữ gìn sức khỏe, con sẽ nuôi em và thay bố mẹ trả nợ! Nó cười dặn lại cả nhà: – Con là bé hạt tiêu đấy, nên cả nhà cứ yên tâm! Yên tâm thế nào được. Mẹ rõng rã khóc cả tháng trời vì thương nó một mình bơ vơ nơi đất khách, không người thân, bạn bè. Thương nó những bữa ăn chẳng có đồ ăn tươi, rau sạch mẹ gửi, thương nó mỗi lần ốm đau lại lủi thủi một mình, thương nó khi mưa Sài Gòn lụt lội vẫn dò dẫm trên đường, dáng nhỏ bé hòa lẫn giữa màn mưa… Những bữa cả nhà đông đủ, mẹ lại lén chạy xuống bếp khóc, mẹ nhớ nó lắm, lâu rồi nó chẳng về thăm nhà… Số tiền chắt chiu làm lụng, nó gửi hết về cho mẹ cha dù mẹ dặn nó để lại lo cho mình. Nó lúc nào cũng tươi cười qua điện thoại: con có tiền mà, thích gì con ăn, bố mẹ chẳng lo đâu! Cái con bé cứng đầu là nó, chỉ làm cả nhà nhớ thương khôn nguôi. Nó gửi tiền về cho cháu mỗi khi có người quen về, cũng có khi là đôi ba hộp sữa nó mua cho chị, vì nó hiểu cho chị tiền chị sẽ chẳng bao giờ mua sữa để uống… Nó cứ tất tả ngày đêm, hết dạy chính rồi dạy kèm, dạy tại nhà… Nó gần như chẳng có thời gian nghỉ ngơi. Những ngày Tết, gia đình đoàn viên, nó lại không về. Nó dành số tiền về gửi làm quà cho cả nhà, còn nó ở lại. Sài Gòn ồn ào, đông đúc, nhưng có khoảng nào ấm áp dành cho nó. Nó cứ cần mẫn, chăm chỉ để lo cho gia đình. Mẹ nghẹn ngào khi nhắc về nó, mẹ muốn một lần vào thăm nó, nhưng rồi mãi vẫn là dự định… Con bé ấy, nó luôn là nỗi dày vò trong mẹ. Mẹ luôn ân hận vì đã để nó thiệt thòi nhiều quá. Mẹ ít khi kể về ngày xưa, không than phiền khổ sở. Nhưng qua những câu chuyện đứt quãng, tôi biết mẹ khổ tâm vì nó nhiều lắm. Bố tôi là con trưởng, con trưởng của cả một dòng họ, nhưng sinh ra đứa thứ hai là nó- lại vẫn là gái. Có lẽ nó đã bị bỏ rơi nhiều lắm. Lại những năm 1988, kinh tế gia đình eo hẹp, mọi thứ đổ dồn lên vai mẹ. Việc nhà, việc trường lớp, làm dâu… trăm thứ mẹ một mình gánh vác. Vì thế, nó đã không được mẹ chăm nhiều. Nó cứ thế lớn lên, ngoan hiền, đôi mắt lúc nào cũng ướt nhưng không dám khóc, nó lớn lên trong sự thờ ơ của những người bên nội. ..Con bé ấy nó hồn nhiên giữa đời nhưng ai biết vệt đau tuổi thơ đã in hằn nơi trái tim nó. Nó đã hạ cho mình quyết tâm cho mọi người thấy họ đã nghĩ sai về con gái như thế nào, nó muốn làm cho mẹ tự hào, cho những người đã thờ ơ với nó phải nghĩ lại. Và thế là nó học, nó học tốt nhất trong ba chị em, nó học nhiều, những gì có thể nó đều học, rồi nó quyết tâm đi xa lập nghiệp.
Có lẽ nó đã rất sợ, tiếng thị phi! Cuộc sống vẫn đều đặn trôi đi, người ta vẫn cứ giữ cái quan niệm lỗi thời về một thằng con trai hơn mười đứa con gái. Có gì đó chua chat mà chẳng thốt thành lời. Nó vẫn là đứa con gái của mẹ cha, nhưng cuộc sống đã dạy nó rằng, mạnh mẽ để chiến đấu và chiến thắng. “Những thăng trầm của cuộc đời đã giúp em hiểu ra nhiều điều chị ạ, vì thế em cần phải bản lĩnh, em đủ sức lo cho bố mẹ”, nó nói với tôi! Còi ơi, một lần thôi chị ước được đưa mẹ vào thăm em, được nằm ôm em và thủ thỉ chuyện trò, được nấu cho em ăn một bữa ngon mà chị chắc lâu rồi em quên, em vốn dĩ là đứa lười ăn nên ngại nấu mà, ước được cười tự do hạnh phúc bên em, mẹ con mình sẽ thực sự dựa vào nhau mà sống, mà vươn lên nhé em! Chị nhớ em, còi à!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Sim Med
    • 19 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 120 điểm
    1
  • Đan Ngân
    • 6 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 80 điểm
    2
  • Nhung Nguyễn
    • 7 chủ đề | 
    • 2 trả lời
    tích lũy được 22 điểm
    3
  • Bao Binh
    • 7 chủ đề | 
    • 1 trả lời
    tích lũy được 20 điểm
    4
  • Hoàng Thị MInh Thanh
    • 10 chủ đề | 
    • 10 trả lời
    tích lũy được 20 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT