Sự phát triển
của bé

Ăn dặm và hành trình trải nghiệm đầy thú vị cùng con!

Nuôi con là cả một chặng đường dài mà bất cứ ông bố bà mẹ nào cũng phải trải qua. Người ta bảo muốn hái quả ngọt thì phải trải...

Nuôi con là cả một chặng đường dài mà bất cứ ông bố bà mẹ nào cũng phải trải qua. Người ta bảo muốn hái quả ngọt thì phải trải quá những khó khăn, trở ngại, cuộc sống chẳng cho không ai cái gì bao giờ. Thấu hiểu được điều đó mà mỗi bà mẹ đã trau dồi cho mình một lượng kiến thức nhất định bởi  ai cũng muốn dành những điều tốt nhất cho con. Với mỗi bà mẹ, đứa con như là linh hồn của cuộc sống, từ chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, chơi bời của mẹ đều xoay quanh một trung tâm mang tên là con. Thế nhưng làm mẹ có mấy ai tự hào rằng mình có thể cho con tất cả những gì là trọn vẹn nhất, bởi những gì mẹ biết so với cả thế giới ngoài kia chỉ là một hạt cát nhỏ giữa biển cả mênh mông, và mẹ cũng vậy, giờ đây mỗi khi đến bữa cơm nhìn con vui vẻ, thích thú – là mẹ hiểu những nỗ lực, cố gắng của mẹ trong những chuỗi ngày qua đã được đền đáp xứng đáng. Khi con tròn 1 tuổi cũng là thời gian con sắp sửa tốt nghiệp khóa ăn dặm mà hai mẹ con mình cùng đồng hành, bây giờ ngẫm lại chặng đường đã qua, mẹ cảm thấy vui và xen lẫn chút tự hào, vì mẹ đã chọn đúng con đường cho hai mẹ con mình cũng bước, con trai ạ!

1. Những ngày đầu loay hoay tìm đường đi và mốc quyết định cho mọi thứ sẵn sàng!
Con may mắn hơn bao giờ hết là sữa mẹ dạt dào nên gần như 6 tháng đầu đời mẹ chỉ cho con một thứ duy nhất là bầu ti nóng ấm và dòng sữa ngọt ngào của mẹ. Mọi người bảo đó là thời gian người mẹ sung sướng nhất bởi chỉ ôm con và ngủ, nghỉ ngơi mà thôi. Mẹ thì chỉ nghỉ ngơi được 3 tháng đầu, sau đó mẹ ngứa ngáy tay chân lắm, không có việc gì mẹ lại lang thang trên mạng, tìm hiểu về sự phát triển của trẻ sơ sinh, mò mẫm đủ thứ điều trên trời dưới đất và điều quan trọng nhất là mẹ đã lục tung các trang mạng, tham khảo ý kiến của các mẹ đi trước để tìm ra cho con phương pháp ăn dặm tốt nhất và phù hợp với con. Khi con sắp sửa tròn 6 tháng cũng là lúc mẹ hoàn tất được những kiến thức về ăn dặm Kiểu Nhật. Mẹ còn nhớ có lần mẹ online mạng khuya, bạn mẹ hỏi “Sao thức khuya thế?”, mẹ bảo “ Đang tìm tài liệu ăn dặm cho con”, mẹ nhận thêm được câu trả lời “ sao mà phải khổ sở và phức tạp thế!”. Ừ nhỉ, có khi nào mẹ quá quan trọng hóa vấn đề không con? Nhưng cuối cùng mẹ lại nghĩ, cứ tham khảo xem sao. Đọc đi đọc lại không biết bao nhiều tài liệu, lên tới lên lui fb của mấy cô bạn để dòm ngó và học lỏm không biết bao nhiêu lần, chần chừ và ngần ngại biết bao nhiêu lần để đi đến quyết định cuối cùng là cho con ăn dặm vào thời điểm nào là thích hợp nhất? Rồi cái gì đến cũng phải đến. 5m20d mẹ quyết định cho con ăn dặm thìa cháo trắng rây nhuyễn đầu tiên theo cách ADKN. Đó là cả một quyết định khó khăn cho mẹ, vì mẹ muốn con tròn 6m thì mới bắt đầu ăn dặm, nhưng tới lúc đó mẹ phải đi làm lại nên sẽ khó khăn hơn nhưng sớm hơn 10d so với dự định, mẹ cũng đã rất băn khoăn. Có một điều mẹ rất may mắn đó là nhà chỉ có bố mẹ và con nên mọi thứ khá dễ dàng hơn, mẹ không gặp phải sự phản đối từ người khác khi quyết định cho con bắt đầu từ cháo chứ không phải là bột. May thay mọi thứ bắt đầu cũng khá thuận lợi, con rất hợp tác, dù mỗi bữa ăn mẹ chỉ cho con 30ml cháo trắng thôi. Nhìn con ăn mà mẹ thấy vui vui. Điều mẹ băn khoăn nhất là mẹ dự định mua cho con 1 cái ghế ăn vậy mà mãi không mua được nên hồi đó mẹ cho con nằm để ăn,nhưng sau này mẹ đã khắc phục được bằng cách cho con ngồi lên cái xe đẩy mà dì út mua cho con. Và đến bây giờ, cái xe đẩy ấy vẫn làm bạn với con mỗi bữa sáng, bữa chiều. Ngay từ khi quyết định cho con ăn dặm , mẹ cũng đã tự dặn lòng mình rằng nói không với tivi, nói không với đùa giỡn lúc đang ăn, và càng không đi rong, không làm trò. Mẹ đã rất kiên quyết nên tới giờ ăn là con lại ngồi vào quy củ, chăm chú và rất tập trung. Chiều chiều nhìn thấy cảnh bà vừa bế cháu đi rông vừa dụ đút cháo cho cháu mà mãi bát cháo chảy nước ra hết mà cháu vẫn chưa ăn xong bát cháo mà mẹ thấy ngán ngẩm. Và còn vất vả hơn nữa là khi mẹ thấy mấy anh 2,3 tuổi rồi đến giờ ăn vẫn phải mẹ đút và mắt dán vào màn hình vi tính và há miệng cho mẹ đút như là trách nhiệm. Mẹ sợ lắm cái cảnh ấy nên đã kiên quyết ngày từ giây phút đầu tiên, bởi mẹ biết trẻ con thông mình lắm, nếu được đáp ứng lần đầu thì sẽ có lần thứ hai, mẹ càng nhân nhượng thì con còn càng lấn tới. Không biết có phải vì mẹ quá nghiêm khắc hay con dễ hợp tác mà những quy  tắc mà mẹ đặt ra được cả bố thực hiện dễ dàng mỗi khi không có mẹ ở nhà! Thêm một điều nữa mà bố mẹ đã thống nhất, lúc con ngưng thì ngay lập tức dừng bữa ăn lại, không ép con ăn thêm, dù nhiều lần mẹ cảm nhận được con ăn rất là ít, dù lòng vẫn xót nhưng bố động viên “Không ăn thì bú, ăn dặm chỉ là phụ thôi, chứ sữa vẫn là chủ yếu”. Tư tưởng của bố thoáng hơn mẹ nên mẹ cũng đỡ áp lực hơn, mẹ vẫn mong con lên kí đều nhưng không nhìn cái cân mà tự tạo áp lực cho mình. 2. Sự thay đổi bước ngoặt và những bài học con dạy mẹ!
Dù mọi thứ bắt đầu rất thuận lợi nhưng mẹ vẫn không hài lòng lắm khi chuẩn bị đồ ăn cho con rất lỉnh kỉnh và mất thời gian. Bởi cứ mỗi cuối tuần là mẹ lại phải dành hẳn một buổi sáng để làm đồ ăn cho con rồi chia hộp, trữ tủ đá để mỗi lần con ăn lại phải rã đông, lại phải hâm nóng. Nhiều bữa mẹ nấu nhưng con vẫn chỉ chóp chép vài ba thìa cho có lệ rồi cứ ngậm miệng, nhất định không chịu há ra, những lúc ấy mẹ cũng phát cáu dù trong thâm tâm biết điều đó là không nên chút nào. Rồi một ngày đẹp trời, mẹ lang thang trên fb và nhìn thấy hình ảnh một em bé 7m cầm cái đùi gà ăn ngon lành làm mẹ mắt tròn mắt dẹt ngạc nhiên. Ôi, sao bé đó giỏi thế chứ. Mẹ lại cày fb và thông tin trên mạng mới biết đó là blw, một sự kì diệu con ạ, gọi nôm na đó là “ăn bốc” bằng tay. Mẹ lại chuyển hướng qua tìm hiểu blw một cách cần mẫn, sau khi cân nhắc mọi thứ mẹ quyết định chuyển từ adkn sang blw, dù biết mình khá mạo hiểm. Rắc rối cũng bắt đầu từ đó.

Ban đầu, mẹ cho con làm quen với những thức ăn hấp luộc nhừ và cho con tự bốc ăn. Thời gian đầu, con chỉ cầm chơi và nghiên cứu rồi vứt, được 1 tuần thì bắt đầu bỏ vô miệng nhai, cắn và rứt rồi nuốt. Kết quả là lần nào con cũng hóc, nhưng thật lạ, con hóc rồi nhè ra, rồi lại lấy tay nhét vào nhai tiếp nên mẹ cũng mặc kê, thời gian ấy cứ mỗi lần đến bữa ăn của con là bố lại nhìn mẹ với đôi mắt hình viên đạn – nhưng mẹ vẫn lì lợm kiên trì, dù biết bố không đồng ý cho lắm. Nhưng đó là việc của bố, bố thích cằn nhằn thì cứ kệ bố. Một tháng trời trôi qua, tình trạng hóc khi ăn của con đã giảm dần, con thành thạo hơn trong việc xử lí thức ăn. Thành quả con đạt được làm mẹ vô cùng vui mừng, và cũng trộm vía con vẫn tăng cân đều, vì bên cạnh ăn dặm mẹ luôn cho con bú đủ sữa mẹ. Ai bảo sữa mẹ sau 6m mà hết chất là không có cơ sở khoa học nhé, bằng chứng là con trai vẫn sữa mẹ hoàn toàn mà vẫn tăng cân đều. Nhìn con vui vẻ trong mỗi bữa ăn, bố cũng đã thay đổi cách nhìn và ít gây hấn với mẹ hơn rồi! Phải mất một thời gian mẹ mới ngẫm ra được rằng  ăn uống với con phải là niềm vui chứ không phải là cực hình, con không ăn thì tốt nhất mẹ đừng ép! 3. Những ngày vất vả trồng cây, mẹ sắp sửa được hái quả ngọt… Từ ngày thay đổi phương pháp cho con ăn,mẹ trở nên nhàn hẳn, mẹ chẳng phải mệt óc suy nghĩ sáng, trưa chiều con ăn gì nữa, mà thực đơn của con lấy từ thức ăn của bố mẹ mà ra. Dần dà con cũng đã có thói quen ăn đúng bữa cùng bố mẹ chứ không bị lệch giờ nữa, mỗi lần tới bữa cơm, con vô cùng hồ hởi, con ngồi ăn chung với cả nhà chứ không bị tách biệt như hồi trước nữa. 10m tuổi, con trai có thể ăn bún, phở, mì và mọi thứ khác một cách ngon lành làm ai cũng ngạc nhiên. Những chuyến đưa con đi chơi xa mẹ không phải lo lắng gì về chuyện ăn uống của con, con có thể ăn bất cứ thức ăn gì mà bố mẹ ăn, bên cạnh đó con luôn được bổ sung sữa mẹ. Tròn 1 tuổi, con trai có thể tự xúc cơm ăn mặc dù còn vụng về và cần sự hỗ trợ của mẹ, nhưng đó là cột mốc đáng tự hào con nhỉ? Mỗi lần tự xúc cơm vào miệng xong, con bỏ thìa xuống và vỗ tay, cười típ cả mắt. Đó là cách tự thưởng cho mình mỗi lúc con làm được việc gì tốt mà mẹ đã dạy. Đã vậy, con còn bắt bố mẹ vỗ tay nữa mới chịu. Nếu vô tình con để cơm rơi ra ngoài thì ngày lập tức lấy tay bốc  bỏ  vô miệng nhai ngon lành. Mỗi lần con ăn xong, mẹ hỏi “có ngon không con?”, con lại gật đầu thích thú. Nhìn con lúc ấy, mẹ biết bao công sức rèn luyện của mẹ ngày nào đã được con đền đáp xứng đáng. Dù rằng trong thời kì con ăn dặm cũng gặp phải không ít những trắc trở, có những lúc con biếng ăn sinh lí, cũng có những lúc con ham ăn nên bị trớ ra hết…Nhưng đó là những chuyện bình thường, lâu dần mẹ cũng có kinh nghiệm hẳn ra. Mẹ vẫn tâm niệm một điều: con cũng giống như người lớn, thậm chí thông minh hơn rất nhiều lần cho nên nếu mỗi bữa ăn mà tinh thần thoải mái thì sẽ ăn ngon cho nên mẹ đã cố gắng để mỗi bữa ăn của con trở thành một niềm vui mỗi ngày mà cả mẹ và con đều mong đợi…

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 25425 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 22089 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 19003 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 18132 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 16167 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT