Sự phát triển
của bé

9 tháng mẹ đong đầy yêu thương

Bảo Khang của mẹ ! 9 tháng 10 ngày đối với mẹ là 1 giai đoạn dài con yêu à. Mẹ đã từng ngồi đếm ngược xem còn bao nhiêu ngày nữa thì con chào đời . làm mẹ và trải nghiệm thực tiễn đầy gian nan đó cũng là 1 hạnh phúc con à.

Con hình thành trong sóng gió bố và mẹ chia tay

Sự quan tâm chăm sóc bố dành cho  mẹ đã không còn như lúc mới yêu nữa. Không còn những buổi trưa bố đi là về là bố qua liền với mẹ, cùng mẹ ăn cơm, ngồi nghe mẹ kể chuyện trên trời dưới đất,bố không còn ôm chặt mẹ vào lòng sau những ngày đi làm về mệt mỏi, không còn những buổi tối đi hóng gió ở Bờ Kè mát rượi cùng  ăn kem,  ăn bánh tráng trộn….. bố con chỉ thỉnh thoảng qua với mẹ vào 1 buổi cuối tuần dù cho cơ quan bố con cách chỗ mẹ 2km. mẹ cũng nghe láo pháo bố con quen người khác nữa nhưng mẹ tin bố con lắm, những lời đó không làm mẹ suy nghĩ hay buồn lòng gì cả, mẹ nghĩ bố con đã từng đau khổ về tình yêu bố con sẽ không làm mẹ buồn đâu. Nghỉ tết mẹ về nhà, bố cũng không chở mẹ ra xe cũng chẳng dặn dò gì hết. Mẹ buồn ơi là buồn , nhưng những khi buồn thế mẹ lại càng muốn trốn về nhà.

Lên f.b mẹ qua trang cá nhân của bố con mẹ thấy có 1 cô bé nào đó gọi bố là tình yêu. “ T.y ơi vậy là chỉ còn mấy ngày nữa thôi …..” mẹ còn bất ngờ hơn, mọi thứ sụp xuống khi mẹ nhìn thấy hình hai người đi đám cưới chụp rất là tình cảm. Cái ngày cái hình đó up lên bố với mẹ còn chưa chia tay mà, mà cho đến ngày hôm ấy vẫn chưa gọi là chia tay. Rồi mẹ hỏi cô ấy quen bố con lâu chưa. Cô ấy hỏi ngược lại mẹ tại sao mẹ lại bỏ bố con. Cô ấy còn kể bố con kể là mẹ là người yêu cũ , mẹ dạy mẫu giáo, mẹ đã lấy chồng rồi. Mẹ thật sự choáng con à, mẹ bị lấy tên và bị lắp vào tình tiết người yêu cũ của bố con. Mẹ thấy mình thua thật rồi , con gái với nhau mà mẹ thấy được cái thái độ đắc ý của cô ý, cô ấy nói anh nói sẽ dẫn em về nhà chị chơi, anh còn mua cho em con heo may mắn , con gấu dễ thương, anh hay qua ăn tối cùng em , hay cùng nhau đi chơi, đi ăn  kem….Em tin anh yêu em thật lòng, thấy anh nhắc đến chị buồn buồn em thương anh lắm. Mẹ thấy ghét  cô ấy lắm, ghét cái thái độ đắc ý đó.

Sáng hôm sau, mẹ hỏi bố con tại sao lại như thế. Bố con như  quát vào tay mẹ , thế đấy em đã hài lòng chưa? …và tết đến mẹ buồn thiu thiu, tết mẹ cũng chỉ quanh quẩn ở  nhà chẳng đi đâu hết.

Hết tết,  cả nhà cùng đấu vào làm cỏ café mẹ cũng đi làm nhưng cứ nhìn thấy xoài  xanh là mẹ như bị hút vào, mẹ ăn ngấu ăn nghiến như thèm lắm, ăn mà không thấy chua. Bà ngoại con bảo ăn như bà nghén ý, mẹ cười trừ.

Sau tết mẹ xuống và bắt đầu chuyển qua phòng mới ở cùng hai cô bạn cùng lớp cho đỡ buồn. Tinh thần cũng thoải mái hơn là cứ ở 1 mình mãi chắc mẹ đến tự kỷ mất thôi.

Mẹ con mình cùng đi biển

chuyến đi biển của mẹ con mình

Hôm ấy gần tới ngày 10/3 (Â.L) bác Tân và bạn của bác ấy rủ mẹ đi biển cùng, 1 chuyến phượt đầy thú vị nhé. Tối hôm trước cả nhóm cùng gặp nhau làm quen trước. Sáng sớm hôm sau 4 rưỡi khởi hành . Vậy là mẹ chỉ có chưa đến 2 ngày để quyết định, Đi đường trời âm u nên cũng đỡ nắng, rồi còn có đoạn dính mưa, cùng nhau trú mưa. Các bạn bác Tân rất vui, rất dễ mến. Khoảng 9 rưỡi cả nhóm đã đến nhà chú của Bác Tân ở thị xã La Gi. Rửa chân tay nghỉ ngơi, ăn cơm trưa, chiều mát cả nhóm ra biển. Nhóm có mỗi hai nữ nên được ưu tiên lắm nhé, đây là lần đầu tiên mẹ thấy biển xanh như thế , bác Huyền cầm tay mẹ kéo mẹ ra nghịch nước, chẳng biết bơi nên chỉ ngồi chỗ nông thôi, chỗ mà ngồi xuống rồi sóng cũng không đánh đến cổ ý. Lúc ra xa một tý mẹ sợ cứ nắm chặt lấy bác Huyền. Nhưng rồi cũng phải bỏ ra vì bác Huyền còn có t.y nữa. Nghịch nước chán mẹ đi nghịch cát cùng mọi người chụp hình…. Chiều về cùng nhau nướng sò huyết, nướng bạch tuộc , giặt quần áo để chuẩn bị mai ra Phan Thiết. Tối ăn xong cả nhóm cùng đi bộ đi uống nước, quán nước rộng trang trí nhiều xích đi cho khách ngồi lắm, làm như cái lán tròn nhưng xây bằng xi măng. Rồi cũng không biết tự lúc nào mà mẹ và bác Huyền trở nên rất thân thiết, hai chị em nói chuyện khá hợp, bác Huyền không xinh nổi bật nhưng rất dễ gần và nói chuyện rất cởi mở, tâm lý. Khi về tới nhà chú ông hàng xóm nhiệt tình rủ sang hát karaoke , cả tập đoàn kéo sang đó mãi tới 11h đêm , lúc đó chủ nhà mới cho về. Ngủ 1 giấc ngoan lành và chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai.

Ăn sáng ở  đây rất hay bánh hỏi mà nước mắm ngọt hầy à. Nhưng ngon và lạ phải không con. Chú thím của bác Tân rất nhiệt tình, ở nhà chú thím vui và thoải mái như ở nhà mình vậy, thím còn đi chợ mua những đồ biển tươi ngon, cá về  hấp thơm  ngọt lịm. Tạm biệt chú thím cả đoàn Phan Thiết thẳng tiến. Lúc tới Phan Thiết cũng trưa muộn, kiếm phòng xong , ăn trưa nghỉ ngơi để chiều đi trượt cát. Lần đầu tiên mẹ chơi trò này mẹ sợ quá luôn, nhưng vẫn muốn thử, cũng may là con không sao. Tại mẹ không biết có con nên mẹ chơi đùa thoải mái quá. Rồi lúc về cả nhóm chơi bóng nước đi bắt còng, tối đi lòng vòng ăn tối. Đi biển có khác chỗ nào cũng thấy cát, quần áo cũng thấy. Sáng hôm sau ăn uống no nê , mua ít quà và Sài Gòn ơi ta đang về đây.

Về tới nhà khoảng 3h chiều, mẹ tắm xong và làm 1 giấc.

Sau cơn bão lại thấy ánh bình minh

Đêm hôm qua mẹ thức khuya rồi nằm vạ vật ngủ mà không đắp chăn, sáng ra mẹ mới thấy lạnh run. Tự nhiên sáng dậy mẹ nói với mẹ  Thu lâu lắm rồi mẹ không đi khám lại gan chắc hôm nay mẹ đi xem thế nào. Sau khi xét nghiệm xong mẹ hỏi cô bác sỹ về chuyện mẹ mất kinh, rồi cô nói mẹ đi siêu âm xem có em bé không, lúc trước mẹ cũng bị mất hoài nhưng chưa bao giờ lâu như thế. Vừa rà bác sỹ đã bác sỹ đã bảo em bé lớn thế mà không biết à, quả thực là mẹ có thử mấy lần nhưng toàn 1 vạch thôi. Mẹ dán mắt vào màn hình , mẹ thấy con tay trái áp vào má, hai chân co trước ngực. Con được 19 tuần 4 ngày, Cầm kết quả siêu âm trên tay mẹ vui lắm vì mẹ đã có con và con của mẹ đã hơn 4 tháng rồi vì bụng nhỏ nên đứng không thấy bụng , ngồi thì như ăn no thôi. Bác sĩ khám cho mẹ hỏi mẹ thấy tim thai máy chưa, mẹ nào có để ý đâu chỉ là khi ăn nó hay nằm ngủ sờ bụng thấy như tim đập. Rồi mẹ tiêm phòng uốn ván. Mẹ  nói với bố con, mẹ nghĩ chắc bố sẽ cưới mẹ , vì lúc trước bố cũng nói có con là cưới mà, với lại bố con cũng làm c.a chắc không tệ như thế. Nhưng đáp án mà mẹ nhận được là những câu trả lời lòng vòng, sao em không đi  khám sớm, sao em không nói với anh sớm, mẹ vẫn kiên trì cố thuyết phục bố con, 1 tuần rồi 2 tuần, mẹ bắt đầu bị bế tắc mẹ khóc khi nghe bài “nhật kí của mẹ”, khóc cho con khóc cho mẹ khóc cho những ấm ức mẹ không nói được, mẹ không nói với mẹ Thu nhưng mẹ Thu cũng dần hiểu được phần nào. Từ khi có con mẹ cố ăn nhiều hơn, không bỏ bữa, đi bộ buổi tối, nghe nhạc không lời vì mong muốn con sẽ thông minh. Mẹ đã như tìm được phao cứu sinh khi mẹ có 1 người nghe mẹ nói , chỉ cách cho mẹ, động viên mẹ, quan tâm mẹ con mình. Mẹ đã trở lên mạnh mẽ hơn để đứng dậy và chống chọi.con trai của mẹ 19 tuần 4 ngày

Ngày 7/6 vì bố con không chịu về gặp mẹ để cùng tìm hướng giải quyết mẹ đã xuống trường con tìm bố con. Đi xe nắng mệt. Mẹ còn phải đứng đợi mỏi chân nữa chứ mẹ lên tìm ai cũng nhìn mẹ với ánh mắt đầy tò mò, vì bố không chịu gặp mẹ còn thay số mẹ phải nhờ người cùng phòng gọi số mới. Rồi vì sợ bố con đã nói mẹ ra cổng trường đợi. Dưới cái nắng 11h trưa của Sài gòn mẹ mệt, tê hết cả chân. Mãi bố con mới xuất hiện, ghé vào 1 quán uống nước nói chuyện, chuyến đi của mẹ công toi rồi vì không đạt được gì cả, bố con cũng không chịu cưới mẹ, không chịu theo mẹ về nhận với ông bà ngoại. Mẹ phải ôm cái bọng đói bắt xe bus về.Chuyện này để mãi cũng không được con đang lớn dần lên từng ngày. Lúc mẹ nói với ngoại con là con đã hơn 22 tuần. Ngoại cũng nói mẹ nhiều lắm, cũng tại cái tội không chịu nghe lời ngoại mà. Ngoại con cũng hỏi ý kiến những người có chuyên môn. Ngoại nói: “ mẹ cũng hỏi ý kiên khắp nơi rồi, nếu con để đứa bé này mọi thứ với con sẽ mịt mù lắm, rồi người ta nói này nói nọ đứa bé sống cũng không yên, rồi sau này cũng khổ nó,  thôi thì con à đau 1 lần cho nó dứt khoát đi mẹ sẽ xuống chăm con một thời gian, mẹ thương cháu nhưng làm sao bằng thương con được…… quyết định không giữ con lại.

Con trai mẹ được 23,5 tuần

3 ngày mẹ bị tào tháo rượt người mẹ  xơ xác , mẹ mất nước mẹ ói ra mật xanh mật vàng nhưng vẫn cố ăn được ít nào tốt ít đấy. Ngoại gọi cho bố con hỏi về chuyện ngày mai sẽ đưa mẹ con mình xuống Từ Dũ. Người yêu của bố nghe máy, ngoại nói em cho chị gặp N. Sau khi nói chuyện xong 1 lúc sau thấy gọi lại. Cô ấy cảnh cáo mẹ không được bám theo bố con nữa, cô ấy nói không thích. Mẹ hỏi ngoại thế có cần cho cô ấy biết mẹ có con không. Ngoại lắc đầu và thế là mẹ cứ ngồi mẹ nghe, mẹ bật loa ngoài ngoại con cùng nghe nữa, ngoại khá là bực. Hôm sau thống nhất là nếu Từ Dũ cho nhập viện thì làm còn không thì bố con phải chu cấp tiền nuôi con tới khi con 5 tuổi. Mẹ mệt lắm , chân mẹ không muốn bước. chỉ muốn khóc thôi , mẹ chỉ biết cầu xin con tha thứ cho mẹ. Xuống B.v mẹ ngồi im 1 chỗ bố con phải chạy mà làm thủ tục. Trưa muộn sau khi siêu âm xong mẹ chẳng giám cầm tờ giấy xét nghiệm ra, b.sĩ nói con lớn rồi làm rất nguy hiểm, mẹ cũng chỉ nói thế thấy mẹ sợ B.sĩ  kia kêu bố con mang ra. B.sĩ nói “ 23 tuần – 24 tuần lớn rồi không nhập viện được đau” chuyển xuống phía dưới khám thai để dưỡng đi. Mẹ nhẹ cả người vì con mẹ không sao. Mẹ mà nói sớm có khi…..Mẹ con mình phúc to con nhỉ.

con trai mẹ được 28 tuần

Đi khám hết lượt về tới nhà cũng đã tối. Ngoại con ở với mẹ 1 hôm rồi ngoại cũng phải về lo chuyện ở nhà nữa. Mẹ con mình không sao mẹ thoải mái ăn uống, đi học , rồi thi, học kì cuối trước khi mẹ nghỉ sinh con mẹ không nợ môn nào.

Trở về nơi bình yên

Ngày 3/8 mẹ con mình lên xe về nhà, mẹ đặt ghế đầu tiên và tầng dưới của xe, mẹ con mình cùng về lâu nên mẹ mang hơi nhiều đồ về lỉnh lỉnh con nhỉ. Cũng may hai mẹ con mình không say xe không thì đuối lắm.

Về nhà mẹ chỉ quanh quẩn dọn nhà rồi thư giãn với con cùng phơi nắng buổi sáng, thấy sáng con đạp mạnh vào bụng mẹ. Rồi mẹ còn mở nhạc cho con nghe nữa. Mấy tháng cuối này nặng nề hơn mẹ cũng ăn được ít hơn, con thì hay nấc ngày 2-3 lần ý, làm rung cả bụng mẹ, nhiều lúc con nhảy nhót cuộn cuộn trong bụng mẹ ý. Trời mưa gió đường trơn nên ngoại cũng không đưa mẹ đi khám được, đi quanh quanh mẹ còn không được đi nữa là, 1 phần mưa trơn, 1 phần không chồng mà vác cái bụng đi đâu. Nhưng nhà mình vẫn là nơi yên bình nhất. Cụ ngoại con nói hai bên nội ngoại sẽ không bỏ rơi mẹ con mình đâu, cụ muốn mẹ phải biết đứng dậy làm lại từ đầu sau lần vấp ngã. Ai cũng thương yêu mẹ con mình làm mẹ được an ủi cũng đỡ tủi thân. Ngoại con nói chuyện với bà Nội con, bà nội con nói khi nào con sinh sẽ lên, nhưng rồi tới giờ cũng không được 1 lời hỏi han chứ nói gì lên thăm. Mẹ thấy họ không cần mẹ cũng chẳng cần, Ông trẻ hay nói “ mẹ để phúc cho con” với “ có phúc có phần”  mẹ cũng tin vào nhân quả báo ứng con à.

Mẹ biết con thương mẹ nên mẹ nào có biết cái cảm giác ốm nghén mệt mỏi , sợ đồ ăn trong thai kì đâu, trái lại  mẹ ăn rất ngoan ăn rất nhiều là đằng khác mỗi tội tăng ít cân thôi à. Cụ bà thương con lắm đi xin quần áo của 1 đứa bé ăn giỏi ngủ giỏi ngoan cho con còn dặn mẹ giặt sạch rồi cất riêng ra nữa. Rồi mẹ tự tay giặt quần áo của con cái nào cũng nhỏ xíu xíu, toàn số 0 với số 1 bé tý tẹo. Giặt xong mẹ cho vào máy giặt quay cho mau khô, phơi cẩn thận để chuẩn bị sẵn sàng.

Và con trai của mẹ tròn 38 tuần con cất tiếng khóc Oe Oe . ngày 2/10/2013 kết thúc thời gian con trốn trong bụng mẹ.

cái mẹc con như zầy khi thích thú

 Con vịn đứng dậy đây ạ

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Loan Thanh
    • 802 chủ đề | 
    • 32084 trả lời
    tích lũy được 16952 điểm
    1
  • Phạm Ngọc Ánh
    • 930 chủ đề | 
    • 10341 trả lời
    tích lũy được 14726 điểm
    2
  • Mẹ Suti
    • 944 chủ đề | 
    • 12268 trả lời
    tích lũy được 12670 điểm
    3
  • Kim Thoa Bui Thi
    • 801 chủ đề | 
    • 10139 trả lời
    tích lũy được 12088 điểm
    4
  • nguyễn thị thoan
    • 618 chủ đề | 
    • 15559 trả lời
    tích lũy được 10779 điểm
    5
 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT