Sự phát triển
của bé

9 ngày tuổi con bị viêm phổi

Sau lần đó cứ nói đến tiêm là mẹ lại sợ.

Hôm nay con lại bị ra mũi nước rồi. Chắc là lại bị cảm cúm rồi đây. Mỗi lần con không khỏe làm mẹ lo lắm và tìm mọi cách cho con nhanh khỏi bệnh nhất là các bệnh về đường hô hấp vì mẹ sợ để lâu sẽ dẫn đến biến chứng viêm phổi như mọi khi thì tội con lắm.

Mẹ nhớ khi mới sinh ra, về nhà mới vài ngày con đã có hiện tượng khọt khẹt trong cổ như là có cái gì đang mắc ở trong đó, nhiều khi con cứ muốn ói ra. Nghe mọi người bảo đó là do nước ối còn sót lại vì chưa được làm sạch sau sinh. Cứ nghĩ là không sao, ít bữa sau sẽ khỏi nhưng rồi càng ngày con càng hay muốn ọe, tiếng khò khè trong cổ con xuất hiện và ngày càng nặng thêm. Mẹ dùng miếng rơ lưỡi bỏ vào miệng con khua khua rồi lấy ra thì  phát hiện có rất nhiều đờm dãi kéo thành sợi. Mẹ lo quá, nghĩ chắc con bị viêm họng hay gì đó rồi nên liền cùng bà nội đưa con vào viện nhi. Hôm ấy con vừa tròn 9 ngày tuổi.

Mẹ cứ nghĩ đưa con vào khám xong lấy thuốc rồi về ai ngờ bác sĩ khám bảo bị viêm phổi phải nhập viện để điều trị. Mẹ hoảng loạn quá, vừa thương con vừa thương mình, nước mắt nhòa đi. Vì chưa mang theo gì nên khi nhập viên xong mẹ ở lại với con, còn bà về nhà lấy những đồ cần thiết vào. Ngồi nhìn con vẫn vô tư ngủ ngon lành trên giường bệnh làm mẹ không sao cầm được nước mắt, mẹ thương đứa con bé bỏng mới có 9 ngày tuổi thôi đã phải rời chiếc giường êm ấm ở nhà để vào viện nằm. Lúc đó bố con đang ở xa chỉ có một mình mẹ sinh con, rồi giờ chưa kịp nghỉ ngơi lấy lại sức thì đã phải theo con vào viện nghĩ mà tủi thân lắm con à! Không biết có phải do thời tiết giao mùa không mà Khoa Sơ sinh con nằm đông bệnh nhi đến thế? Chỉ có một giường bệnh bé xíu thôi mà có khi có đến 2 bé cùng nằm quay đầu lại với nhau. Bé nào cũng chỉ mới chưa đầy tháng như con, trông thương lắm.

Con vào được một lúc thì có bác sĩ đến khám lại và kê đơn thuốc. Tiếp đó là bác sĩ điều dưỡng đến lấy mẫu máu của con đi xét nghiệm. Nhìn con bé bỏng thế mà bị lấy lần lượt 2 ống máu to tướng, mẹ lại rơi nước mắt. May là lúc đó con đang ngủ say nên chỉ cựa quậy chút thôi. Thương con lắm.

Theo quy định của bệnh viện thì chỉ cho phép một người nhà của bệnh nhi được phép ở lại chăm nên bà nội con đưa đồ vào xong cũng phải về. Chỉ còn mình mẹ ở lại với con, mẹ thấy sợ vô cùng vì lần đầu tiên mẹ lâm vào cảnh phải một thân một mình chăm người thân trong bệnh viện như vậy. Với lại mẹ sợ không biết mình có đủ sức khỏe để lo cho con không. Nhưng rồi mẹ cũng tự trấn an mình, vì con phải cố gắng mạnh mẽ lên, đây là lúc con trai cần đến mẹ nhất.

Tối đó là đêm đầu tiên mẹ con mình ngủ trong bệnh viện. Trong phòng chỉ có giường bệnh dành cho con còn mẹ nào cũng chỉ được cho mượn một chiếc ghế nhựa có tựa để ngồi trông. Mới sinh, lưng mẹ còn đau lắm nhưng vẫn phải cố chịu đựng để ngồi cạnh trông con chứ không dám để con đó rồi nằm xuống nền như các mẹ khác. Thỉnh thoảng mệt, buồn ngủ quá lại úp mặt vào giường con  chợp mắt đôi chút. Đúng là vất vả trăm đường. Con trai mẹ, dù đang bệnh nhưng trộm vía vẫn ăn ngoan và ngủ rất ngon, chẳng quấy khóc gì cả.

(Dù đang bệnh nhưng trộm vía vẫn ăn ngoan và ngủ rất ngon, chẳng quấy khóc gì cả)

Sáng hôm sau, các bác sĩ lại đến khám và phát thuốc cho từng bệnh nhi. Ngày đầu tiên con được chỉ định uống thuốc nhưng đến ngày thứ 2 thì bác sĩ bảo phải tiêm để con nhanh dứt bệnh. Nghe đến tiêm mẹ sợ lắm nhưng đó là chỉ định của bác sĩ thì làm sao mẹ chống được. Vậy là con bắt đầu phải tiêm ngày hai lần sáng và chiều. Mỗi khi đến giờ tiêm mẹ lại để con cho bà trông rồi ra ngoài đi vệ sinh buổi sáng nhưng cốt là để tránh không dám nhìn thấy cảnh đó. Bà nội đi lại chăm con được vài hôm thì dì con xuống. Dì cũng làm ngành y và lại là chị em nên mẹ thấy vững tâm và được an ủi rất nhiều. Mọi việc tắm rửa, vệ sinh cho con đều được dì làm rất sành sỏi dù chưa lập gia đình. Mẹ chỉ việc lo cho con ăn ngủ thôi. May mà hôm dì con xuống nhờ quen biết cũng thuê được một cái giường dành cho người nhà bệnh nhi ở ngay sát đó. Vậy là mẹ con mình có dì ở cùng cả ngày và đêm luôn. Mấy mũi đầu đều tiêm đúng khi con ngủ và dễ lấy ven nên con chỉ khóc nhẹ vì bị đánh thức thôi, sau lại ngủ tiếp. Nhưng sau đó vì con khá bụ bẫm nên mấy cô điều dưỡng phải thay nhau lấy ven lần này lượt khác làm con đau khóc ré lên. Mẹ dù đi tránh nhưng thỉnh thoảng vẫn cứ phải lén vào nhìn xem đã đến lượt con chưa. Rồi mẹ nghe tiếng con khóc, không lẫn vào đâu được. Mẹ ngó vào, sao mà thấy các cô ấy cứ đứng chỗ con mãi thế? Sao con lại khóc to như vậy? Tim mẹ như thắt lại. Mẹ chạy vào thì thấy một cô điều dưỡng đang cố tìm ven để tiêm cho con, tay, chân không được lại lấy ở trên đầu. Lúc đó con đau lắm phải không? Mẹ cũng đau lắm. Mẹ ước gì lúc đó những mũi kim ấy đang đâm vào mẹ. Mẹ sẽ thay con chịu đựng tất cả những cơn đau miễn sao con không phải đau, không phải khóc. Mẹ chợt hiểu, vì sao người ta gọi đứa con là núm ruột của cha mẹ. Không phải chỉ vì được tạo thành từ cha, được nuôi dưỡng nhờ mẹ mà còn bởi khi con đau thì cha mẹ còn đau hơn gấp trăm lần con vậy. Nhìn thấy con đau, con khóc mà mẹ đau đớn, xót xa vô cùng. Với người ta có thể con cũng như bao đứa trẻ, bao người dưng khác nhưng với bố mẹ con chính là vật báu, là tài sản vô giá mà bố mẹ đã nâng niu từ trong trứng nước. Ở nhà lúc nào mẹ cũng nhẹ nhàng, nâng niu từng tý, chỉ sợ lỡ tay tý sẽ làm con đau. Nhưng vào đây thấy cảnh, các cô điều dưỡng ra sức làm cách này cách khác để tiêm con, làm con đau quá phải khóc thét lên mà mẹ không thể làm gì cho con được. Chỉ biết khi con vừa được tiêm xong thì chạy ngay lại ôm lấy con thật chặt vào lòng mà vỗ về, cho con bú. Hình như con trai cũng hiểu lòng mẹ, không muốn mẹ phải đau lòng nhiều nên khi mẹ cho bú con thôi không khóc nữa, bú thật no rồi lại ngủ. Bữa đó không chỉ mẹ mà dì con dù rất mạnh mẽ, quen với việc tiêm chích cũng phải khóc vì quá thương con. Sau hôm đó nhờ các mẹ khác mách, mẹ đã tự đi mua kim luồn rồi đến giờ tiêm nhờ cô điều dưỡng luồn vào cho con đến bữa chỉ việc bơm thuốc vào chứ không phải chọc lấy ven như trước nữa. Mỗi lần đút kim luồn như vậy thì có thể dùng được trong 2, 3 ngày rồi lại thay cái khác. Thấy con không phải chịu đau đớn nhiều nữa mẹ đỡ xót hơn.

Ở bệnh viện chăm con mấy ngày rồi mẹ cũng quen dần, không còn cảm giác lo lắng, sợ hãi nhiều như hôm mới vào nữa. Mẹ quen và thân thiết dần với mấy mẹ cũng có con nhỏ nằm cùng phòng với con.  Nói chuyện mới biết mẹ nào khi lần đầu tới đây cũng đều có cảm giác như mẹ vậy. Ai cũng vừa mới sinh xong, cũng đang trong tình trạng mệt mỏi, hoa mắt, chóng mặt vì chưa hồi sức sau ca sinh nở. Ai cũng thương con, xót con như mẹ cả. Nhưng dù sao họ còn có chồng bên cạnh, các bạn nhỏ ấy còn có cả bố và mẹ ở bên chăm sóc trong lúc ốm đau. Còn con, con chỉ có mẹ và dì thôi. Nghĩ lại thương con thiệt thòi mà trào nước mắt. Lúc đầu con phải vào viện mẹ không dám báo cho bố con biết vì sợ bố lo lắng mà không thể về được vì phải khi con đầy tháng  bố mới có thể cắt phép về. Nhưng rồi nghĩ thương con quá, với lại có một cô đã khuyên với mẹ là dù thế nào cũng phải báo cho bố con một tiếng vì bố là bố của con nên bố có quyền được biết và có trách nhiệm lo lắng cho con. Thế rồi mẹ quyết định gọi điện cho bố. Khi nghe thấy giọng bố, mẹ không nói được gì cả cứ khóc nấc lên. Bố lo lắng hỏi dồn mãi mẹ mới cố nén để kể lại cho bố con nghe. Bố nghe xong cũng lo lắng, khuyên mẹ bình tĩnh, chịu khó chăm con rồi bố xin nghỉ phép trước để về. Nghe vậy mẹ thấy vui lắm. Vậy là con trai sắp được gặp bố, sắp có bố bên cạnh để yêu thương rồi.

 Hôm đó là thứ 6 và thứ 2 tuần tiếp đó thì bố về đến nơi. Nhìn cảnh bố bế con, ôm hôn rồi xuýt xoa, mẹ hạnh phúc lắm. Mẹ nghĩ con cũng rất vui khi có cả bố và mẹ ở bên lúc con ốm. Mẹ cũng thấy vững tâm và được an ủi hơn khi có bố về.

Thấy cảnh các bé khác vào sau con mà đều lần lượt được cho về trong khi mẹ thấy tình trạng sức khỏe của khá hơn các bạn ấy nhiều mà thấy sốt ruột quá. Nhưng lại thấy một số trường hợp bố mẹ vừa vui mừng làm thủ tục cho con xuất viện được mấy ngày thì  lại phải đưa con quay vào vì bệnh tái phát mà mẹ thấy sợ quá. Thà cứ chịu khó ở lại chữa trị dứt điểm đi rồi về còn hơn. Và đến ngày thứ 9, sau khi khám buổi sáng xong bác sĩ bảo con có thể xuất viện rồi. Mẹ vui hết cỡ. Vui vì con đã thực sự khỏi bệnh và được về nhà của mình.

Chia tay với các mẹ đang còn phải ở lại trông con chưa được xuất viện, ai cũng vui cho nhà mình, cùng chúc sức khỏe cho con và nói đùa với nhau rằng  “không hẹn gặp lại đâu nhé!” vì chẳng có ai muốn gặp lại nhau trong bệnh viện như vậy nữa đâu con trai à!

Sau lần viêm phổi đó, lúc 5 tháng tuổi con cũng bị lại. Nhìn thấy hiện tượng của con mẹ biết ngay là lại viêm phổi nhưng nghĩ đến cảnh lại vào bệnh viện, lại tiêm thuốc cho con mẹ lo và sợ lắm. Nhưng may sao bác dâu của con nghe chuyện liền mách cho mẹ một  ông bác sĩ bệnh viện nhi đã về hưu nay mở phòng khám ở nhà, mấy lần các chị con bị viêm đường hô hấp đều lấy thuốc ở đó. Mẹ nghe xong vui quá, ngay trưa hôm đó cùng bố đưa con đến nhà ông ấy. Đến nơi khám xong, ông bảo con bị viêm phổi và cho thuốc uống chứ không cần phải tiêm. Mẹ nhẹ đi phần nào nỗi ám ảnh về tiêm của con. Và chỉ sau khi uống thuốc 5 ngày thì con đỡ hẳn. Mẹ vui vì con khỏi bệnh mà không phải chịu đau vì những mũi tiêm như đợt trước.

( Và chỉ sau khi uống thuốc 5 ngày thì con đỡ hẳn)

Sau những lần con bệnh như thế mẹ càng tự nhắc mình phải chăm sóc con cẩn thận hơn. Con ốm, con mệt, con đau mẹ càng mệt, càng đau hơn con. Con trai thương mẹ thì hãy luôn ăn uống thật tốt để có sức khỏe tốt nhé con!

(Hãy luôn khỏe mạnh để còn được tha hồ đi chơi như thế này nhé trai cưng!)

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
  • Nga Nguyễn
    • 17 chủ đề | 
    • 3 trả lời
    tích lũy được 62 điểm
    1
  • lê Thị Ngọc
    • 8 chủ đề | 
    • 45 trả lời
    tích lũy được 56 điểm
    2
  • Trần thị Hòa
    • 10 chủ đề | 
    • 121 trả lời
    tích lũy được 56 điểm
    3
  • Hương Ly
    • 9 chủ đề | 
    • 63 trả lời
    tích lũy được 41 điểm
    4
  • Nguyễn Hà
    • 7 chủ đề | 
    • 41 trả lời
    tích lũy được 38 điểm
    5
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT