Sự phát triển
của bé

Bố nên cảm ơn Sam, vì nhóc tinh ranh đã kiên trì đợi bố

40 tuần. Ngày 2 - 13h trưa nay, bố Sam đã có mặt tại nhà...

Đúng là Sam nó đợi “thằng bố nó về” … Bố về rồi nè bé con à. 66 ngày đi biển, thoáng chốc mà nhanh quá. Hồi bố mới đi biển, đợi chờ, xé lịch mỗi ngày mà thấy gian nan quá chừng. Càng về sau lại thấy nó nhanh vô chừng. Bố đi 66 ngày, đen hơn, gầy hơn, tong teo …. Thì biển mà, đi rồi có gì ăn ngoài mì tôm và đồ hộp, rau thì có giá tự ủ ,…. Khổ quá chừng. Nhìn mà héo quắt, bệnh tật. Thứ 4 (ngày mai) mẹ bắt bố đi khám tổng quát.
Bố con nghỉ phép được 46 ngày, bắt đầu từ hôm nay. Ông bà nội ko vào nên bố quấn lấy mẹ.
Mẹ thì ngày càng trắng, mịn màng như cục bột làm bánh. Bố thì tong teo, đen đen, lông lá, giống như miếng bột bánh quẩy chiên qua dầu rồi vậy . Hài hước quá.

Vẫn như thường lệ, bố đi Trường Sa, ngoài ốc bự bằng cái đầu người mang về thì ko còn gì khác. Vì lần này mang ốc cho Sam bé, mẹ ko có phần nên con ốc nhìn bé hơn con của mẹ. Bộ sưu tập hiện tại là 6 con ốc rồi, đại diện cho 3 lần bố đi Trường Sa. Làm gì cũng chỉ nhớ đến mẹ và con. Lúc xa nhau thì hờn giận, về đây rồi, mẹ chả còn muốn giận, chửi mắng hay đánh bố cho đỡ tức. Chỉ là thấy thương quá, gầy đét, sổ mũi chảy tùm lum ….. Nghe tả giống kiểu kẻ bị vợ bơ ấy.  Vậy là trong 3 lời hứa năm nay, lời hứa đầu tiên bố làm được rồi. “Về kịp cắt dây rốn cho con trai”. Bố nên cảm ơn Sam, vì nhóc tinh ranh đã kiên trì đợi bố.
Blog hôm qua, đăng thứ tư , 9h trưa.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT