Sự phát triển
của bé

4 tháng- một chặng đường!

Đường đi phía trước còn dài, chẳng sợ vất vả, gian nan, chỉ cần con luôn bình an- mẹ sẽ làm được!

Hôm nay tròn trịa 4 tháng bố mẹ đón con ra chốn thị thành đông vui và sầm uất này. Bốn tháng qua, mẹ cũng đã quen dần với những bận rộn khi có con ở bên, chỉ có bố mẹ và gì Huyền mà không có ông bà nội ngoại đỡ đần.
Ngày đưa con đi, chuyến hành trình dài đầu tiên làm con háo hức. Mặc dù bố mẹ đã giải thích là đi Hà Nội với bố mẹ, nhưng con lại ngô nghê hỏi :
– Mẹ ơi, hôm nay đi chơi xa ạ!
Bước chân vào phòng trọ, con khóc. Khi đó nước mắt mẹ cũng lăn dài trên má. Con bảo:
– Hà Nội này xấu, con không thích Hà Nội này!
Phải mất chút thời gian giải thích con mới dần lắng nghe. Bởi ở nhà con quen nhìn nhà cửa rộng rãi, tha hồ vui đùa, còn giờ phải ở cùng bố mẹ trong căn phòng nhỏ, con chưa quen!
Những ngày đầu, con có nhắc về quê, nhưng nghe mẹ nói: chỉ mình con về, con không đòi nữa.
Người xóm trọ không như ở nhà, không thể tự do chạy qua nhà này sang nhà khác như ở quê, co chưa quen nên vẫn hay chạy sang các phòng. Dần dần, con không sang nữa, khi nào muốn qua chơi, con lại hỏi mẹ:
– Mẹ có đồng ý cho con qua phòng cô chú chơi không?
Mẹ không đồng ý là con không mè nheo nữa.
Những ngày đầu đến lớp, xem camera thấy con cứ ngồi một góc lớp mà lòng mẹ nặng lo âu. Khi đó, mẹ còn sợ con tự kỷ, ông bà điện ra trách bố mẹ ( vì ông bà cũng xem camera) sao cứ để nó ngồi một mình, thui thủi mà không bảo cô. Thực ra mẹ có nói, cô bảo tại con chưa quen thôi, cô vẫn gọi con ra nhưng con không ra chơi cùng.
Lại thêm một tật xấu: con hay đánh bạn. Hôm thì con véo bạn, hôm thì xô bạn ngã… Mẹ cũng dặn cô phải nghiêm hơn với con.
Những ngày đầu cho con đi chơi công viên, thấy bạn leo cầu trượt, ngồi xích đu…con luôn miệng khóc bảo:
– Không cho chơi, đồ chơi của con…
Mẹ phải kiên trì giải thích đây là đồ chơi chung, không phải của mình con rất nhiều lần, con mới chịu nghe.
…….
Những ngày đầu đã qua đi, mẹ giờ có thể thở phào nhẹ nhõm hơn một chút. Có thể đón con muộn hơn một chút thay vì trước lúc nào cũng mong đón con sớm không tội con.Con giờ chơi chung, hòa đồng với các bạn, mỗi sớm tươi cười tạm biệt mẹ khi đến lớp, líu lo kể chuyện mỗi ngày, và tuyệt nhiên không đánh bạn nữa. Mẹ nhớ hơn 2 tuần đi học mẹ hỏi có đánh bạn không. Con đã trả lời :
– Con không đánh bạn nữa, bạn đánh con mách cô!
Mẹ yêu con nhiều con trai à, những thay đổi đầu tiên khi con còn nhỏ sẽ giúp con chững chạc hơn sau này!

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 Thành viên nổi bật trong tuần
 Kết nối facebook
 TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT