Sự phát triển
của bé

33 tuần, thời gian bắt đầu đếm ngược

Trích \"Nhật ký nuôi con\", 08/03/2010 07:21 am

Hôm nay con trai tròn 33 tuần rồi đấy. Lần đầu làm mẹ, được từng ngày cảm nhận và tìm hiểu về sự phát triển của con mới thật tuyệt vời làm sao (theo như bố con nói thì đó là điều vinh dự và là niềm hạnh phúc lớn đấy). Từ tuần này trở đi, con trai bước vào giai đoạn chạy đua về cân nặng để đạt chỉ tiêu khi chào đời, mỗi tuần con trai có thể tăng từ 200-250gr, thậm chí là hơn thế. Tính đến hôm nay, con trai đã được 2,4kg rồi, một chỉ số đáng để nhiều cậu bằng tuần tuổi với con phải ngưỡng mộ đấy nhé.

Lúc này con đã có thể di chuyển và thay đổi tư thế liên tục rồi. Tập thể dục nhiều cũng tốt con trai ah, để sau này không bị bụng to như bố con. Hiiiii. Cánh tay bé xíu của con lúc nào cũng che kín mặt, chắc là con xấu hổ vì suốt ngày bị bố hôn chùn chụt đấy mà. Bàn chân xinh xinh của con cũng đang ngày càng dài ra, hẳn là sau này con cũng sẽ cao lắm đấy vì cả bố và mẹ của con đều được khen là cao mà. Bà nội bảo gia đình chúng mình là ngỗng trời đấy nhé

Từ ngày có con, bố mẹ liên tục nhận được những lời chúc mừng từ mọi người trong họ hàng, bạn bè và đồng nghiệp bởi lẽ bố mẹ luôn mong chờ con dù bố con không phải là “đinh” hay “cột” trong dòng họ. Có lẽ mọi người mong con là bé trai, bố của con cũng vậy, nhất là khi năm nay lại là năm con hổ. Cũng có một vài người (hình như) không quan tâm đến niềm vui của bố mẹ, họ bảo rằng mẹ kém quá, không biết…đẻ (?), bây giờ sinh con gái mới có giá, ai cũng sinh con trai thì sau này trai nhiều hơn gái, lấy sao được vợ. Rất thú vị là những người ấy lại đều… không có con trai! Nhưng thực sự mẹ không quan tâm nhiều lắm đến những lời nói đó. Con đến với bố mẹ một cách rất tự nhiên, bố con bảo đó là “cái duyên” và mẹ cũng tin là như thế. Ngay từ đầu mẹ đã xác định, cho dù con là bé trai hay bé gái thì con cũng là con của mẹ, vẫn được bố mẹ yêu thương trọn vẹn cơ mà.

Vậy là chỉ còn hơn 1 tháng nữa thôi, bố mẹ được gặp con rồi. Những ngày này được gọi là “tháng củ mật” đối với cả bố và mẹ, hối hả làm việc, lên kế hoạch chi tiết cho mọi việc để bình thản đón con trai chào đời.  (Khổ thân con trai, không biết sau này lúc tập nói, tiếng đầu tiên con nói có phải là “chạy án” không nhỉ?).

Mẹ chờ ngày được nâng niu con trên tay và hát ru cho con ngủ quá đi thôi (dù bây giờ mỗi lần tập hát, mẹ vẫn rất ngượng ngùng).

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook

 

TỪ KHÓA ĐƯỢC QUAN TÂM NHẤT