Sự phát triển
của bé

Viết cho cô gái tháng 12 của ba mẹ

quá trình bé con đến với mẹ.

Cảm ơn vì con đến bên mẹ, cho mẹ hiểu cuộc đời này ý nghĩa đến nhường nào.
Cũng như bao bà mẹ khác, mẹ từng mong có con đến mức phát cuồng. Bất cứ thông tin nào có thể nhận biết có thai sớm mẹ đều thử, mỗi lần thử tim mẹ lại như ngừng đập để chờ đợi kết quả. Buồn cười nhất là mẹ cảm thấy dấu hiệu nào mẹ cũng có…nhưng con thì chưa thấy đâu. Nhìn bạn bè lần lượt lên chức mẹ lại càng khao khát hơn, rồi như thương cảm cho sự chờ đợi của mẹ, cuối cùng như một phép màu, con đã đến với mẹ.
Biết nói thế nào nhỉ? Khi que thử thai hiện lên 2 vạch mẹ đã khóc, khóc như một đứa trẻ, khóc vì mẹ đã thực sự có con trong đời. Niềm vui ấy mẹ chỉ chia sẻ với ba và tạm thời giấu kín mọi người vì công việc của mẹ chưa ổn định. Nhưng dường như bé con của mẹ muốn cả thế giới biết rằng “Con đã đến với mẹ con rồi”.
Vào một ngày trời mưa gió chủ nhật, ba đi công tác, mẹ ở nhà đi mua đồ ăn sáng để lót dạ vì cảm thấy đói. Cũng ăn hết cả một tô phở lớn ấy, nhưng chỉ được 5 phút sau mẹ nôn không còn gì. Mẹ nghĩ chắc mẹ trúng gió nên đi nằm. Trưa mẹ nấu cơm chờ ba về ăn, ăn miếng cơm lại tiếp tục nôn. Và kết quả mẹ nhận được từ bác sĩ là mẹ chính thức bước vào giai đoạn nghén. Haiz lúc đó con đã được 5 tuần (tức gần 2 tháng rưỡi), nên mẹ nghĩ chắc 3 tháng 10 ngày là hết thôi. Nhưng hình như con đọc được suy nghĩ của mẹ, ngay lập tức cho mẹ câu trả lời bằng hàng loạt hành động không nhận bất cứ thứ gì khi mẹ ăn vào. Tần suất nôn của mẹ cũng tăng lên, đến mức chỉ sợ thở cũng nôn mất, mẹ chỉ muốn nằm, nằm và nằm thôi. Thậm chí mẹ nôn cả ra máu vì không có gì trong bụng để nôn nữa, đến mức phải đi truyền nước. 3 tháng đầu mẹ sút 6kg, nhìn như một cái xác không hồn. Mẹ mệt thật sự rất mệt, mẹ đã khóc, khóc nghẹn vì sợ con không nhận được chất dinh dưỡng từ mẹ vì thực chất mẹ có ăn được gì đâu, sữa cũng không uống được, con thật là nghịch ngợm mà. hihi mẹ cũng làm theo kiểu mẹo mà người ta bày (tối khi ngủ leo qua người ba), nhưng cũng chẳng ăn thua mà còn thấy mệt hơn. Nhưng con cũng biết điểm dừng, đến tháng thứ 4 mẹ đỡ dần, đến tháng thứ 6 thì hoàn toàn hết nghén và bắt đầu ăn được và lấy lại sức. Như vậy mới hiểu được những mẹ nghén nặng khổ đến nhường nào, các bố nghĩ đến chuyện đi nhậu về bị say nôn mệt thế nào thì nghén cũng như thế. Lâu lâu nôn còn mệt huống gìn gày nôn mấy lần các bố nhỉ.
Thời gian trôi đi, cũng đến ngày con sắp chào đời. Mẹ cũng siêng đi bộ lắm, cho con nghe nhạc, nói chung là tất cả những gì tốt nhất cho con, chỉ mong sinh thường nhưng tất cả đều sụp đổ trước mặt mẹ và đi ngược lại với những gì mẹ tưởng (hóa ra chỉ có trong tưởng tượng của mẹ về viễn cảnh mẹ đi sinh thôi bé ạ). Chẳng là chỉ mới có một chút gọi là dấu hiệu sắp sinh, mặc dù chưa hề đau bụng, nhưng để cho yên tâm, ba chở mẹ lao ngay tới bệnh viện. Mấy bác làm cùng mẹ vì lo, vì sợ mẹ có một mình buồn cùng nhau kéo vào bệnh viện xem tình hình mẹ thế nào. Trớ trêu thay bác sĩ khám và phán xanh rờn trước sự ngơ ngác của mẹ “Cái mặt này chưa đẻ đâu, về đi sáng mai vô lại”. Thế là lại khăn gói đi về. Hôm sau ông bà nội, ông bà ngoại ra để cùng lo cho mẹ (vì nhà mình cách 4 ông bà 40 cây lận), Nhưng mẹ vẫn không hề đau bụng, làm ai cũng một phen lo lắng, mệt vì mẹ. Thế là giải pháp cuối cùng được đưa ra là bà ngoại ở lại với mẹ, còn 0ng bà nội và oogn ngoại về khi nào mẹ sinh thì ra. Đến sáng hôm sau mẹ bắt đầu đâu bụng, thê là lại rồng rắn nhau vào bệnh viện. Nhưng cổ tử cung mẹ mở rất chậm, hết cả ngày hôm đó đến tận sang hôm sau chỉ mở 3 phân và dừng lại. Nhưng cơn đau thì cứ dồn dập. Nhìn các mẹ khác đi đẻ, đau mà đến tội nghiệp, người la hét, người bấu víu, người chửi chồng. Mẹ tự nhủ sẽ cố gắng chịu đựng chứ nhất quyết không la hét vì mẹ sợ mất sức. Cũng đến lúc bác sĩ cho mẹ vào phòng chờ sinh, cũng mọi thủ tục dành cho người sinh thường, nhưng con vẫn không chịu ra. Nhìn các mẹ khác ôm con trong lòng mà mẹ thèm, mẹ nghĩ cố một chút nữa thôi là mẹ được gặp con rồi. Nhưng than ơi,  Bác sĩ lại phán làm mẹ bắt đầu lo sợ “E ơi chắc phải mổ rồi”. Chắc sợ mẹ lo lắng nên bác sĩ nói với bà ngoại là tim thai yếu nên phải mổ. Khỏi phải nói bà khóc thế nào rồi, khóc vì thương mẹ đau mấy ngày, mà hơn hết khóc vì lo có chuyện chẳng lành xảy ra với con. Phòng mổ trên tầng 3, mẹ nằm dưới tầng 2, vi sợ đã khô ối, mẹ tự đi bộ lên cùng với chai truyền nước cầm trên tay, cố gắng nở nụ cười để xua tan nỗi lo cho mọi người. Nhưng mẹ phải chờ đến cả tiếng mới được mổ vì có vụ tai nạn cần mở gấp. Nhưng con thì muốn ra gấp nên cứ đạp, mẹ cảm giác như mình không chịu nổi nữa. Mẹ khóc, không phải vì đau mà mẹ sợ, thực sự sợ. Sau bao nhiêu ngày chờ đợi, những nỗi lo của mẹ đã được xua tan. Ơn trời, con hoàn toàn khỏe mạnh.
Với mẹ cảm giác như vẫn còn mới đây thôi nhưng con đã 2 tuổi rồi. Luôn mong mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với con. Hãy luôn là cô gái ngoan, khỏe mạnh và là động lực cho ba mẹ nhé. Yêu con nhiều.

bình luận (41 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Nguyễn Thị Kim Lan
    Nguyễn Thị Kim Lan

    chúc cô gái tháng 12 của mẹ luôn mạnh khỏe và hay ăn chóng lớn nha

    Phạm Thị Thắm
    Phạm Thị Thắm

    dạ cảm ơn mẹ nhiều ạ. Chúc gđ mình mãi hạnh phúc ạ

    Linh An
    Linh An

    Cô gái tháng 12 sẽ luôn mạnh mẽ mẹ ơi, tớ tháng 12 nè.

  • Linh An
    Linh An

    Đọc bài của mẹ cũng hồi hộp quá cơ

    Hoa Mùa Hạ
    Hoa Mùa Hạ

    giỜ bạn ấy lớn rồi, cười tươi lắm rồi mẹ ạ.

    Linh An
    Linh An

    Các bạn ấy lớn nhanh lắm á. Yêu lắm cơ.

  • Hoa Mùa Hạ
    Hoa Mùa Hạ

    MÌnh thì lúc có con không bị nghén nhiều như mẹ. Nghén rất tí thôi mẹ ạ. Nhưng cũng cảm nhận rõ ràng sự hạnh phúc ấy. Làm mẹ là điều tuyệt vời nhất

    Nguyễn Lan Hương
    Nguyễn Lan Hương

    Công nhận mẹ ơi, làm mẹ là điuề tuyệt vời nhất là trải nghiệm tuyệt vời.

    Hoa Mùa Hạ
    Hoa Mùa Hạ

    Đung là từ lúc có con mọi thứ dường như thay đổi hẳn ấy.

  • Nguyễn Lan Hương
    Nguyễn Lan Hương

    Con lớn nhanh mẹ nhỉ. Mới thế con đã chuẩn bị hai tuổi rồi. Bạn bé nhà tớ ính tháng 2 cũng chuẩn bị hai tuổi rồi ấy.

    Hoa Mùa Hạ
    Hoa Mùa Hạ

    Thời igan trôi nhanh lắm, chẳng mấy chốc mà chúng ta già mất.

    Nguyễn Lan Hương
    Nguyễn Lan Hương

    Các bạn ấy giờ khôn và nhanh lắm. Điều kiện sông khác nên cũng bị già đi trước tuổi ấy, ranh ghê.

  • nguyễn thị thoan
    nguyễn thị thoan

    ôi hành trình của cô gái tháng 12 của mẹ thật là hay và kì diệu đọc bài chia sẻ cuốn hút quá, chúc mừng con gái tròn 2 tuổi nha

    Nguyễn Lan Hương
    Nguyễn Lan Hương

    Đọc thấy cũng hạnh phúc ghê mẹ nhỉ. yêu lắm ấy những thiên thần của chúng ta.

    Hoa Mùa Hạ
    Hoa Mùa Hạ

    Mẹ ấy công nhận viết hay quá cơ mẹ Thoan nhỉ.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook