Sự phát triển
của bé

Và Coca đã chào đời như thế

Giây phú vượt cạn thành công, được nhìn thấy con trên đời là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của mẹ.

Ngày thứ 1

Bây giờ thì Coca đang ngủ say rồi. Nhìn con ngủ mà mình thấy thương con vô cùng. Không biết tự khi nào mình không thể rời mắt khỏi con, thậm chí mình có thể ngồi hàng giờ liền nhìn con say mê mà không biết chán. Nhìn cái miệng chúm chím, nhìn đôi mắt tròn ngơ ngác mà cảm thấy lòng mình như tan chảy, mọi thứ xung quanh không còn ý nghĩa gì nữa.

Mình và Coca đã về nhà được vài ngày, tuy mọi thứ vẫn còn lung tung lắm nhưng dần dà cũng đã từ từ thu xếp được. Cả mình và bà ngoại Coca ngày nào cũng quay cuồng, cuộc sống thay đổi nhịp độ hoàn toàn. Nhưng được về nhà là cả một niềm vui, niềm hạnh phúc lớn lao cho cả gia đình sau những ngày dài trong bệnh viện với muôn vàn cảm xúc.

Vì mình ra máu trước ngày sinh nên phải nhập viện để theo dõi. Nằm chờ đợi mòn mỏi nơi bệnh viện, nhìn những người xung quanh lăng xăng lo cho em bé mà long mình nôn nao chỉ muốn được sinh ngay để nhìn thấy Coca, để những lo lắng vô hình không còn hành hạ mình nữa. Và cuối cùng mình được quyết định mổ lấy thai sau hơn 1 ngày theo dõi mà vẫn không có tiến triển để có dấu hiệu sinh thường.

Người ta thường hay nói đàn ông đi biển có đôi, đàn bà ….mồ côi 1 mình. Chính cái lúc ấy mình mới thấm thía nhất câu nói đó. Khi cô y tá đẩy mình vào thang máy để lên khu phẫu thuật, mình quay lại nhìn chồng, mẹ, cô…mọi người đứng đó vừa an ủi, vừa động viên, vừa chờ đợi nhưng tất cả chỉ còn lại mình mình khi cánh cửa thang máy lạnh lùng khép lại. Mình được đưa đi thay đồ, được cô y tá và bác sĩ an ủi: đừng sợ nghen con, không có gì phải sợ hết, sẽ nhanh chóng đưa em bé ra gặp con thôi. Nhưng mình vẫn hơi sợ. Mình đã tự động viên rằng rất nhiều người cũng như mình, họ không sao thì mình cũng không sao. Mình nghĩ tới con và cảm thấy đỡ hơn với suy nghĩ sắp được nhìn thấy Coca rồi, cố lên. Nhưng mình vẫn hơi run, vẫn có chút tủi thân và thèm cái nắm tay của chồng biết bao…

Nhưng phòng mổ không quá lạnh như mình tưởng tượng. Không gian trắng sáng hòa cùng ánh đèn nửa trắng nửa vàng dìu dịu tạo cảm giác ấm hơn một chút. Tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ càng giúp mình thư giãn nhiều hơn. Và sau mũi chích gây tê tủy sống khá “ngọt” thì mình hoàn toàn không còn cảm giác nửa thân người dưới. Mình cứ nằm đó đến từng giây từng phút và chờ xem cái cảm giác khi bác sĩ rạch dao mổ vào bụng nhưng hoàn toàn không hề cảm thấy gì. Và rồi một hai tiếng oe oe nho nhỏ, mình thấy cô y tá ẵm một em bé còn lủng lẳng sợi dây rốn dài ngoằng đưa sang chiếc bàn có ánh sáng trắng tím nhẹ. Coca đó, thật không diễn tả được lúc đó mình nghĩ gì, mình chỉ biết quay nhìn sang hướng đó, nhìn hoài, nhìn mãi và cũng chẳng màng xem tình trạng bản thân như thế nào. Rồi nước mắt chảy, tự nhiên nó chảy vì mình bỗng dưng thấy hạnh phúc, một niềm hạnh phúc to lớn quá, tràn ngập quá…

Sau khi Coca được các cô vệ sinh xong, được quấn trong một chiêc khăn trắng và ẵm sang cho mình nhìn mặt thì các cô lại đưa con đi. Mình chỉ muốn đựơc chạy theo, được ôm con, được nhìn con cho thật rõ, thật lâu nhưng mình không thể. Mình đươc khâu những đường chỉ cuối cùng và đưa sang phòng hồi sức. 4 tiếng nằm chờ ở căn phòng lạnh 19 độ ấy đối với mình dài như 40 năm. Mình chỉ biết nhìn cái đồng hồ nhích từng giây một, mình cố gắng dùng hết sức để cử động từ từ đôi chân tê cứng mong sau thuốc mau tan để mình được ra ngoài cùng con.

Khi mình được đưa về phòng là lúc Coca đang được bà ngoại cho bú bình. Mình chỉ có thể nằm bất động trên chiếc giường, nhưng bên cạnh là chiếc nôi nhỏ của Coca, nơi con đang ngủ…chỉ vậy thôi, chỉ cần vậy thôi là mình đã thấy yên tâm, đã thấy mãn nguyện. Mình tự nhủ ráng tới sáng mình sẽ cố gắng ngồi dậy để xem mặt con cho thỏa thích.

Và đêm đó mình hoàn toàn không ngủ, mình cứ canh 2 tiếng là giục bà ngoại cho Coca bú, mình cứ liên tục nhắc bà ngoại làm cái này cái kia cho Coca và cứ như thế cho đến sáng….

Mình cũng không hiểu sao mình đã vượt qua nỗi sợ hãi của cơn đau khi hết thuốc tê, mình đã dùng hết sức để ngồi dậy…chỉ để được nhìn thấy mặt con, nhìn con nằm trong nôi ngủ say sưa. Chỉ cần được ngồi gần con, được nhìn thấy con thì bao nhiêu đau đớn, mệt mỏi mình cũng chẳng quan tâm…..Và mình đã rất hạnh phúc khi nhìn được con. Này là tóc vừa đen vừa nhiều, này là mắt đang say ngủ, này là chiếc mũi xinh xinh và chiếc môi con be bé đỏ hồng. Thật là yêu con biết chừng nào….

bình luận (1 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Mẹ Tiểu Long
    Mẹ Tiểu Long

    Mình đọc ngày 2,3 trước ngày 1 rồi nè, sinh mổ mà bị nhiễm trùng ối nhỉ, thương quá

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook