Sự phát triển
của bé

Ước mơ của mẹ là… Ước mơ của con là……

Chẳng biết sau này con sẽ thành tài đến đâu nhưng mẹ vô cùng xúc động với những ý tưởng của Tôm dành cho mẹ. Lòng thấy than thản một cách lạ lùng, bỗng thấy gió mát cứ ùa về qua tai, qua mặt... hay là hạnh phúc trong lòng mẹ đang trào dâng và tỏa ra cả bên ngoài con nhỉ?

Chuyện của ngày xưa:

Ngày xưa khi mẹ còn nhỏ, mẹ học trường làng và sống trong một gia đình có rất nhiều người là nông dân. Mọi người đều nghĩ “con gái không cần học nhiều đọc nhiều làm gì cho rách việc”. Bà ngoại của mẹ là một người nông dân, mẹ của mẹ cũng từng là một người nông dân. Bên họ nội, ông nội là một nhà nho nhưng hầu hết các mụn con gái hiếm hoi đều “không cần đi học”. Mẹ sống ở Bắc Ninh cho đến năm 10 tuổi, dưới sự thiếu vắng một nửa gia đình là ông ngoại luôn đi làm xa và mẹ sống giữa bầy con gái “không cần học nhiều” ấy.

Rồi mẹ cứ lớn lên như cỏ với những tờ báo Nhân dân cũ của ông nội, với những quyển truyện hiếm hoi và quý giá mỗi lần bố mua cho và các bạn của mẹ hầu như không có truyện cổ tích để đọc, chỉ có vài nhà có radio. Kỳ lạ là khi sống trong môi trường ấy mẹ vẫn luôn là một “con nghiện sách”, nghiện chữ và thích sách tới mê mẩn. Những quyển sách cũ dính đầy than vì có một lần mải đọc mà toàn bộ rơm trong bếp đã cháy đùng đùng, nồi cơm sôi phì phì mà mẹ không để ý cho đến khi bà ngoại phát hiện bếp có nguy cơ “thành than”. Vì chuyện đó mẹ bị cấm đọc, bà càng cấm mẹ lại càng đọc, vừa nấu ăn vừa đọc, thấy bóng người là ném tọt một phát vào sau cánh cửa đầy bụi than. Có những quyển sách cứ đọc đi đọc lại, có những tờ báo chán ngắt thế mà mẹ vẫn đọc bằng hết. Nhưng mẹ đã nghĩ mình lớn lên “như cỏ dại”, phát triển tự nhiên nhưng thiếu rất nhiều điều kiện để có thể nuôi dưỡng ước mơ của mình, ước mơ nhỏ nhoi là có thể làm thơ, viết truyện tiểu thuyết giống như Pauxtopki…

Năm đầu thi đại học, mẹ đỗ khoa Văn nhưng ông bà ngoại cứ lần chần không đồng ý đi làm hồ sơ vì… sợ, sợ mẹ mộng mơ một cách “không bình thường”. Rồi cái tư tưởng con gái không cần học nhiều đã ám vào cuộc đời mẹ như một sợi dây xích, bó chằng chịt khó gỡ. Giấc mơ không thành… và mẹ ước giá như mẹ có một người biết nhìn điểm mạnh của mẹ, hiểu mẹ mong muốn gì. Hồi ấy mẹ nghĩ sau này khi làm mẹ thì mẹ sẽ không để các con mẹ bị hạn chế mơ ước của mình…

Chuyện của ngày hôm nay:

Phố xá đèn đóm sáng trưng, ba mẹ con lúc lỉu đèo nhau trên xe máy. Tôm đang líu lo thì bỗng dưng im bặt khi đi qua khu Vincom. Đi qua rồi con tự dưng bảo mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ bị đau cổ thế thì phải tập thể dục à?

– Ừ, phải tập thể dục và bớt làm việc với máy tính nữa cơ nhưng nếu mẹ dừng làm việc thì sẽ không có đủ tiền cho hai con đi học.

– Con vừa nhìn thấy một phòng tập thể dục ở Vincom đấy, nếu mẹ là tỷ phú thì mẹ có đủ tiền để đến đấy tập không?

– Ừ, đợi khi nào mẹ làm tỉ phú nhé.

Tôm im lặng thêm một đoạn đường rồi hỏi mẹ:

– Mẹ ơi, nếu con cũng nhận được giải thưởng toán học của thế giới như “ông” Ngô Bảo Châu thì chắc con sẽ có đủ tiền cho mẹ đi tập thể dục ở Vincom nhỉ? (Tôm biết đến ông Ngô Bảo Châu là do xem thời sự và do cô giáo chủ nhiệm giới thiệu)

– Ừ, nhưng con phải giỏi nhanh lên chứ đợi đến lúc con giỏi như thế thì mẹ già xừ rồi.

– Vâng, bây giờ là con 9 tuổi này và mẹ bao nhiêu tuổi?

– Mẹ sắp sang tuổi 34 rồi.

– Nếu khi con 18 tuổi con nhận được giải thưởng, có nghĩa là 9 năm nữa mẹ nhỉ? Lúc ấy mẹ mới có 43 tuổi nên chắc mẹ vẫn tập được đấy. Bằng tuổi bà ngoại bây giờ cũng tập được ấy chứ mẹ nhỉ?

– Ừ, mẹ sẽ chờ…

Chẳng biết sau này con sẽ thành tài đến đâu nhưng mẹ vô cùng xúc động với những ý tưởng của Tôm dành cho mẹ. Lòng thấy than thản một cách lạ lùng, bỗng thấy gió mát cứ ùa về qua tai, qua mặt… hay là hạnh phúc trong lòng mẹ đang trào dâng và tỏa ra cả bên ngoài con nhỉ?

bình luận (4 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Đỗ Thị Thanh Huyền
    Đỗ Thị Thanh Huyền

    Tặng bạn 1 love vì batf viết rất hay

  • Mẹ RuBy
    Mẹ RuBy

    Mẹ viết hay thật đấy. Nghe con thơ bi bô như thế chắc hp lắm mẹ nhỉ

  • Mẹ Tiểu Long
    Mẹ Tiểu Long

    Mẹ viết hay quá, like cái hình đại diện :-))

  • Mẹ Coca
    Mẹ Coca

    Nghe những lời cuả con trai nói như thế thì chắc chắn người mẹ nào cũng sung sướng và mãn nguyện, quên hết cả những ốm đau nhỉ! ^^...Ôi những cậu con trai...MOng rằng mai mốt mình cũng nghe con trai mình nói thế ^^

Blog mới nhất

Xem thêm
  • Mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam Mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam
    ký ức thời học sinh chợt ùa về trong lòng của cô học trò đã rời ghế nhà trường được 9 năm
  • Má lúm đồng tiền cho con Má lúm đồng tiền cho con
    Làm mẹ ai mà chẳng muốn con mình sinh ra thông minh, trắng trẻo khỏe mạnh và có duyên nữa. Mẹ cũng không ngoại lệ,...
  • Khi nhà có 2 đứa con nít Khi nhà có 2 đứa con nít
    Con còn nhỏ nhõng nhẽo đã đành, ba con to đùng còn già hơn cả mẹ mà cũng nhõng nhẽo.hic
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • nguyễn thị thoan
    • 425 chủ đề | 
    • 12726 trả lời
    tích lũy được 44 điểm
    1
  • Mẹ Kem
    • 595 chủ đề | 
    • 7291 trả lời
    tích lũy được 22 điểm
    2
  • Vân Bình
    • 1 chủ đề | 
    • 158 trả lời
    tích lũy được 17 điểm
    3
  • mẹ xí muội
    • 165 chủ đề | 
    • 2215 trả lời
    tích lũy được 13 điểm
    4
  • spikidsorg
    • 0 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 12 điểm
    5
 

Kết nối facebook