Sự phát triển
của bé

Thư gửi cô

bây giờ xa trường, xa lớp vào cuộc sống em mới thấy thấm những lời cô dạy

Biển xa, ngày …..tháng….năm
Cô kính mến!
Đã lâu em không liên lạc với cô, không về  thăm cô từ ngày em rời trường học vì giờ đây em đang là chiến sĩ canh gác ngoài biển xa.Hằng đêm con sóng vỗ vào thân tàu, gợi cho em nhiều cảm xúc, em rất nhớ lớp học của mình, nhớ cô và các bạn.Em mong những  dòng chữ này sẽ được chuyển đến cô- cô chủ nhiệm đáng kính của em.
Mùa thu với hoa sữa nồng nàn luôn gợi cho em nhớ đến kỉ niệm thời học trò, đó là những ngày đầu tiên cô bước vào lớp khi chúng em học lớp 11, lúc đó lớp mình là lớp nghịch nhất trường, ai cũng ghét, ai cũng chán ngay cả cô giáo chủ nhiệm cũ của em cũng ghét chúng em. Cô vào chủ nhiệm thay với vẻ mặt nghiêm nghị, giọng nói dứt khoát,làm bọn em đứa nào cũng sợ hãi, biết là không thể nghịch được nữa rồi.Tháng đầu tiên trôi đi, chúng em cảm nhận được ngoài sự nghiêm khắc cô rất thân thiện, trong những giờ giảng Văn cô luôn liên hệ thực tế, kể cho chúng em câu chuyện cười, những câu chuyện mang tính nhân văn, những bài học dường như trước đó không ai bảo cho chúng em biết.Cô quan tâm đến chúng em từng tí một, lớp mình có nhiều bạn có hoàn cảnh gia đình khó khăn, đứa không có mẹ, phải ở với bố và mẹ ghẻ, tủi cực như Thư mắm, đứa mất cha như em, đứa phải ở với ông bà như Huệ rùa,  đứa bố mẹ ốm đau ốm như Thắng . Chúng em chán nản chẳng muốn bước tiếp vậy mà cô động viên, an ủi chúng em đã trở thành những học sinh khá, Huệ là học sinh giỏi hai năm liền cô chủ nhiệm. Cô đã thổi cho chúng em ngọn lửa nhiệt huyết, cho chúng em biết sống có lý tưởng, vươn lên, cô biết khả năng của từng đứa mà hướng nghiệp: em cô bảo em nên theo con đường binh sĩ, nên từ đó em yêu hình ảnh anh bộ đội Cụ Hồ. Cô còn nhớ trong bài thơ Tây tiến cô giảng em nghe người lính Tây tiến, lãng mạn, thơ mộng vượt lên khó khăn gian khổ và oai hùng biết chừng nào không? Đến bây giờ em thuộc bài thơ đó như in, em còn nhớ cô nói trong thời đại hiện đại, có nhiều xô bồ, có nhiều nghề kiếm ra nhiều tiền thì người bộ đội họ hiện lên rất đẹp qua tư chất, vì họ được rèn luyện khi tổ quốc cần. Lúc này đây, dù tuổi quân của em còn trẻ nhưng trong quân ngũ em thấy mình chững chặc hơn rất nhiều, mạnh mẽ hơn rất nhiều cô ạ.Còn các bạn khác đều đi theo con đường của các bạn không ai còn suy nghĩ học xong cấp ba lấy tấm bằng đi làm công nhân nữa. Các bạn báo cho em biết lớp mình vừa rồi đỗ đại học rất nhiều đúng không cô? Tất cả nhờ có cô dìu dắt, lúc đầu lớp 10 chúng em có 6 học sinh tiên tiến, lớp 11 cô chủ nhiệm 16 học sinh, sang kỳ II cô ước mơ được 20 học sinh, và đến năm lớp 12 thì 26 trong số 33 học sinh được tiên tiến, có nhũng đứa mừng rơi nước mắt, đứng trước lớp nói rất hồn nhiên “từ bé đi học năm nay em mới được giấy khen”.
Em là thằng học sinh sống tiêu cực, không bố, mẹ không quan tâm, nhà nghèo, có lúc em chán nản vùi đầu vào những quán Internet và các trò chơi điện tử, đã bỏ học để đi bụi đời, nhưng cô đã đưa em về, không phải cô bắt em đi học mà cô giao cho em một vai diễn trong vở kịch của lớp ngày Nhà giáo Việt nam.Từ vở kịch đó em hiểu ra cuộc sống ngoài cuộc đời không dễ dàng với tuỔI  của em, chỉ có đến trường với bạn bè, thầy cô mới có những điều tốt đẹp, những thú vui chỉ là trước mắt mà sẽ hủy hoại tương lai. Em tỉnh lại rồi, hôm sau em tự giác đến trường, nhìn thấy cô em xấu hổ, cả giờ học em không dám nhìn cô, chỉ mong cô không thấy em, nhưng lúc giảng bài cô cứ nhìn về phía em.
Cô là một người giàu nghị lực, trong thời gian chủ nhiệm chúng em cô gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, em bé nhà cô còi hay ốm, một mình cô nuôi em,thế nhưng dường như chưa bao giờ cô xin nghỉ, chưa bao giờ cô nói khó khăn, có nhưng hôm đến lớp nhìn mắt cô thâm quầng thiếu ngủ, nhưng bài giảng không mệt mỏi, chúng em hỏi cô, cô bảo hôm qua cô phải hoàn thành bài kiểm tra chương trình cô đang theo học, ban ngày bận quá cô phải chờ em bé ngủ rồi mới làm được bài. Các hoạt động ở trường hình như là không việc nào không có mặt cô, tính cô trẻ trung nên lúc nào cũng thấy rất sôi động và chính điều này làm cô gần gũi thân thiện với chúng em. Nhiều lúc chúng em băn khoăn sao lớp mình có cô chủ nhiệm đa tài thế, dạy văn hay, làm toán giỏi mà nói tiếng anh thì chả kém gì giáo viên tiếng anh, dẫn chương trình trong những đại hội lớn của nhà trường là sân khấu ấm áp?  Thế nhưng ngoài cuộc sống cô giản dị đến vô cùng. Cô thuyết phục mọi người bằng tài năng của cô, cô như ánh sáng lặng lẽ lan tỏa cho mọi người, nhìn vào cô mà học tập. Các lớp bên cạnh giờ sinh hoạt bị các thầy cô phạt đòn roi rất đau, bọn em thắc mắc sao cô không phạt lớp mình như lớp khác, cô mỉm cười: “tôi có cách riêng của tôi, đòn roi với tôi không khó nhưng không phù hợp với nhà trường, và sau này ra trường các em sẽ không nhớ mà với tôi chỉ có bài dạy bây giờ các em chưa nhận ra nhưng khi các em lớn các em sẽ thấy đấy là quý giá, tôi sẽ nhận xét trong học bạ và nó sẽ đi theo các em trong suốt cuộc đời sau này nếu như bạn nào hư ”.Chúng em sợ tái mặt chỉ lo cô ghi vào học bạ thì sau này lớn xấu hổ lắm.Vậy mà khi ra trường nhận học bạ trong tay bọn em ngỡ ngàng khi đứa nào cô cũng ghi tốt ngay cả đứa  nghịch nhất, hư nhất cô vẫn cố tìm ra một vài điểm tốt mà ghi, không đứa nào giống đứa nào,đến đây chúng em hiểu cô quan tâm và nắm được tính cách cảu từng đứa.Các cô giáo khác không thích trò chuyện với học sinh sau giờ học nhưng cô luôn dành nhiều thời gian trò chuyện với chúng em hơn là dạy học.Chúng em dám nói ra suy nghĩ của mình, những điều khó nói không dám nói với bố mẹ như chuyện tình yêu trẻ con lúc đó cô phân tích cho chúng em hiểu được giá trị của tình yêu thế nào, rồi để chúng em tự lựa chọn cho mình một việc làm đúng đắn, phù hợp với lứa tuổi. Còn chuyện mấy đứa lớp mình yêu nhau cô chả giao nhiệm vụ học tập cho chúng nó trong từng học kỳ làm chúng nó phải nỗ lực học tập để giữ gìn tình yêu. Đến bây giờ tình cảm của bọn nó vẫn rất tốt cô ạ. Cô vẫn bảo: Người giáo viên như người chở đò, qua sông có người nhớ có người quên nhưng người chở đò vẫn làm nhiệm vụ khi khách qua đò mới yên tâm, không chỉ thế lại còn dõi theo họ đi đường bình an”.Cô cũng vậy đấy, chúng em ra trường một năm rồi nhưng trên facebook của nhóm lớp mình vẫn thấy cô đăng những dòng trạng thái hỏi thăm lớp “ bây giờ hang chột xám thế nào rồi”? học ở môi trường mới thấy thế nào?” những lúc như vậy chúng em cảm thấy ấm lòng. Chúng em sẽ cố gắng dù ở mọi miền tổ quốc, làm việc gì vẫn nhớ lời cô dạy bảo, vẫn nhớ về hang chuột xám của mình có tình yêu thương giữa cô và chúng em, nơi đó có tiếng cười tinh nghịch của bầy học trò đã khiến ánh mắt cô buồn nhưng rộng lòng tha thứ.Chúng em tự hào về cô, tự hào là học trò của cô.Còn em sẽ vững tay súng bảo vệ tổ quốc để các em thế hệ sau em được nghe bài giảng của cô ở đất liền.Ngày nhà giáo Việt nam sắp đến em không về thăm cô được em gửi đến cô những lời tri ân và cảm ơn cô rất nhiều. Em chúc cô luôn mạnh khỏe, dẫn dắt những thế hệ học trò sau chúng em thành công.

bình luận (7 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • rose4119
    rose4119

    Chúc mom may mắn nha,
    Các mom ghé ủng hộ em với nha
    http://www.marrybaby.vn/blog/nguoi-thay-dac-biet

  • Mẹ Ớt
    Mẹ Ớt

    bài viết của mẹ rất là hay và đầy cảm xúc dạt dào về tình thầy trò, chúc các thầy cô có 1 ngày 20-11 thật vui vẻ và ý nghĩa, chúc mẹ may mắn nha!
    Mẹ ghé ủng hộ lại cho mình với thank mẹ nhiều!
    http://www.marrybaby.vn/blog/tri-an-thay-co-nhan-ngay-20-11

  • Lan Nguyễn
    Lan Nguyễn

    Lời tri ân thật ý nghĩa, dù học trò ngày nào không về thăm cô được nhưng chắc chắn cô sẽ rất tự hào vì học trò của mình đã thành đạt, đang ngày đêm bảo vệ tổ quốc

  • Thúy Nga
    Thúy Nga

    Bài viết hay qua, chúc bạn may mắn nhé.

  • Mẹ Kem
    Mẹ Kem

    Chuc mom may mắn nhé

  • Nhất Chi Mai
    Nhất Chi Mai

    chúc mom may mắn nhé, bài viết xúc động lắm ạ

  • Nhất Chi Mai
    Nhất Chi Mai

    mọi người giúp mình bình luận nhé

Blog mới nhất

Xem thêm
  • Ấm áp thu Ấm áp thu
    Thu đấy. Ấm áp. Nhẹ nhàng.
  • May quá con yêu May quá con yêu
    Đi vào phòng siêu âm mà lòng mẹ lo âu thấp thỏm......
  • Thanh xuân của mẹ yêu Thanh xuân của mẹ yêu
    Một thời thanh xuân mẹ dành cho chúng tôi. Và giờ chúng tôi là thanh xuân của mẹ. Thanh xuân bao giờ cũng đẹp.
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Mẹ Kem
    • 580 chủ đề | 
    • 7196 trả lời
    tích lũy được 108 điểm
    1
  • mẹ xí muội
    • 160 chủ đề | 
    • 2108 trả lời
    tích lũy được 56 điểm
    2
  • nguyễn thị thoan
    • 405 chủ đề | 
    • 12333 trả lời
    tích lũy được 45 điểm
    3
  • Lan Nguyễn
    • 315 chủ đề | 
    • 7493 trả lời
    tích lũy được 23 điểm
    4
  • nguyễn lan
    • 2 chủ đề | 
    • 199 trả lời
    tích lũy được 11 điểm
    5
 

Kết nối facebook