Sự phát triển
của bé

Nỗi niềm của con

Nhớ cha rất nhiều, mượn blog để giải tỏa cảm xúc, và nhận được sự đồng cảm... :(

Phụ thân nay đã biệt ly dương trần,
Con chưa đáp được mười ân,
Mà nay cha đã qua phần còn đâu !
Nhắc thôi thêm thảm thêm sầu,
Làm con chưa trọn được câu sanh thành.
Từ nay cha đã khuất hình,
Trước sau vắng vẻ gia đình quanh hiu,
Bỏ con thơ dại chít chiu,
Đâu còn như sống mà kêu con về.
Công lao khó nhọc nhiều bề,
Đêm ngày lo lắng nặng nề vì con,
Ba năm nuôi dưỡng hao mòn,
Chăm nom nuôi trẻ đâu còn rảnh rang.
Lắm lần cầu nguyện vái van,
Cho con khôn lớn nên đàng công danh,
Rồi nay con được trưởng thành,
Chưa hề báo đáp công sanh phần nào,
Sanh thành dưỡng dục cù lao,
Gia đình gánh nặng làm sao an nhàn,
Sợ con lêu lõng sa đàng,
Sợ vì bịnh hoạn lại càng lo âu,
Cha không lên gác xuống lầu,
Bỏ con vất vả đồng sâu nắng hè,
Cha không xuống ngựa lên xe,
Bỏ con đói rách chịu bề lang thang,
Cha không dư dả bạc vàng,
Bỏ con khốn khổ cơ hàn lều tranh,
Nuôi con dạy dỗ học hành,
Miễn cho con đặng trưởng thành nên danh.
Thương con cha bỏ sao đành,
Nay vì số phận cha đành biệt ly,
Nhỏ còn thơ dại biết chi,
Lớn khôn mới rõ cha thì dày công.
Từ nay hết đợi hết trông,
Thi hài cha gởi ra đồng cỏ xanh.
Về thăm đâu thấy dạng hình,
Bàn hương vắng vẻ đèn xanh nhang tàn.
Lòng con thương nhớ thở than,
Cơm dâng ba bát vái van cha về.

:'( :'(

bình luận (1 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Mẹ Ku Bin
    Mẹ Ku Bin

    Thơ mẹ tự sáng tác hay sao?

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook