Sự phát triển
của bé

Ngày con chào đời, niềm vui vỡ òa trong mẹ!

Con chào đời, niềm vui vỡ òa, đầu con sưng và đỏ chét....(Tự nhủ với bản thân không bao giờ quay trở lại cái bệnh viện Từ Vũ nổi tiếng nhất Thành Phố HCM)

Con được đúng 38 tuần, 2h30 sáng ngày 3/5/2014 mẹ đang ngủ thì nước ối ra ồ ạt, mẹ giật mình tưởng nước tiểu chạy vào trong toilet thì mẹ đã hiểu, cảm giác lúc đó thật khó diễn tả, hồi hộp xen lẩn vui mừng…mẹ nằm im và chờ đợi đến 6h sáng, pa chuẩn bị đồ còn mẹ vội ăn miếng bánh mì cho có sức ‘chiến đấu’ . Pa chở mẹ trên chiếc xe máy đến bệnh viện Từ Vũ vào phòng cấp cứu đăng ký thông tin, chỉ có 1 mình mẹ ngồi chờ đến số thứ tự còn pa con người ta bắt đợi bên ngoài, trong thời gian chờ cơn gò ập tới và mẹ đau, mẹ cố gắng áp dụng hết các bài tập hít thở của yoga nhưng không sao chịu nổi…cuối cùng cũng thật may đến số thứ tự của mẹ, y tá kêu mẹ tự làm tất cả từ cởi quần đến bước lên băng ca, mẹ không làm được, phải đợi cho cơn gò qua đi mẹ mới thực hiện xong trong khi y tá càu nhàu về mẹ nhưng không sao con ạ, mẹ chịu được hết đó, khi khám xong họ báo nở 2 phân 7 và lại bắt mẹ ngồi tiếp tục đợi…thời gian lúc này đối với mẹ sao lâu quá! Mẹ đang cố gắng không la, không rên ngồi cắn răn chịu đựng…Pa con bên ngoài cũng nóng ruột và lo chạy làm thủ tục, đóng tiền, yêu cầu bác sĩ Điền mà mẹ đã theo dõi từ khi mang thai đến bây giờ.

Sau khi xong xuôi, mẹ theo chân hộ lý cùng 3 mẹ bầu khác đến phòng chờ sinh lấy đồ, quần áo thay ra đưa cho pa, mẹ lại bị đau không ngồi nổi, người ta đành ưu tiên cho mẹ khám trước, kết quả nở 5 phân, họ đưa cho mẹ tấm giấy bắt ghi tiền sử bệnh tật…mẹ bị hoa cả mắt, muốn xỉu..họ mới cho mẹ lên xe đẩy sang phòng chờ sinh, qua 1 phòng, 2 phòng đều bị từ chối , đến phòng thứ 3 họ hỏi “…của bác nào?” ” Bác Điền”, vậy vô nằm đợi bác Điền đến đi.

Căn phòng rất lạnh, bị lột hết quần áo, giang 2 chân để trên đế chỉ lấy cái áo mỏng phủ sơ xài, vừa bị đau vừa run bần bật thì có 1 người đến phát cho 2 “cái ống quần” bắt tự xỏ vô (không xỏ được thì bị chửi), nước ói và máu tiếp tục tuông ra dưới tấm nylông được lót sơ xài, không đo tim thai, cơn gò bắt đầu kéo đến cứ 3 phút 1 lần, không rên la không chịu nổi, tất cả việc hít sâu thở ra đều vô tác dụng, Mọi người vô tư cười nói, ngồi ăn cơm tám chuyện như chuyện thường ngày ở Huyện, chẳng ai thèm để ý mình cả, chỉ có lâu lâu có 1 chị đến thọt mấy ngón tay vô tử cung xem nở bao nhiêu phân, rồi hỏi bao nhiêu tuần? Dự đoán con bao nhiêu kg? Hỏi cao bao nhiêu? Rồi lắc lắc cái bụng đoán số kg thai nhi? Cứ như vậy lâu lâu 1 người, 2 người lại 3 người mẹ chẳng biết họ là ai, đến khi họ phán nở 8 phân mà chưa thấy bác Điền có mặt (có nghĩa nằm đợi tiếp đi)…Đến khi chịu hết nổi, bác sĩ cũng không thấy, mẹ van xin họ cho mẹ mổ đi không cần bác Điền nữa….Họ đem cho tờ giấy ký cam kết mổ.

Khoảng 1h sau, họ đẩy băng ca khác vào ra lệnh cho mẹ tự nhích mông qua, mẹ đau quá năn nỉ họ giúp mẹ với nhưng họ ‘giả nai’ không nghe, không thấy, cuối cùng cũng xong họ đẩy mẹ sang phòng chờ mổ, có khoảng 4,5 mẹ nằm tự bao giờ nguyên người trần như nhộng đang nằm rên la đợi đến lượt và mẹ cũng không ngoại lệ, 2 tay cầm cây sắt đầu giường muốn bẻ gẫy nó ngay, đau đớn, lạnh, không muốn rặn cũng mắc rặn…ai đi ngang cũng năn nỉ họ. Hơn 1h trôi qua có 1 chị đến thọt tay vào khám và đo tim thai, phán nở 9 phân nhưng tử cung còn cao quá…bỏ đi.

Khoảng 15 phút sau, họ đem bang ca đến ra lệnh cho mẹ nhích mông và người qua, lăn là bị la ngay, họ dõng dạt “nếu chị chậm trể thì cho người khác vào phòng trước nha!” con không biết mẹ vừa sợ vừa cố gắng chịu đựng để hợp tác suông sẽ với họ như thế nào đâu, đến phòng mổ lại bị bắt tự leo lên bàn mổ cao, họ đày đọa người khác không thương tiếc và mẹ nhận được cái nhìn lạnh lùng, máu lạnh của những người được gọi là ekip bác sĩ thánh hiền, ‘Bây giờ chị leo lên không nổi thì tùy chị nha, không leo không ai đỡ đẻ cho chị đâu’.Thương con, 1 tình yêu mãnh liệt mẹ sẽ làm được tất cả, vừa leo lên nằm tưởng an phận lại bắt ngồi dậy, bỏ 2 chân xuống bàn, ngồi híp lại thẳng lưng để chích 1 ống to đùng thuốc ‘đẻ không đau’, thấy rất cộm phía dưới hình như đầu của con đã lọt vào xương chậu của mẹ…..

Đúng 15h30 chiều. Con chào đời! Niềm vui vỡ òa, đầu con sưng và đỏ chét….(Tự nhủ với bản thân không bao giờ quay trở lại cái bệnh viện Từ Vũ nổi tiếng nhất Thành Phố HCM)

 

 

bình luận (51 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Trần Thi Nga
    Trần Thi Nga

    Con ra đời bụng mẹ nhẹ nhỏm, niềm vui vô tận phải không mom

    Me Ori
    Me Ori

    Hiii..đúng rùi đó em

  • Nguyen Thi Phuong
    Nguyen Thi Phuong

    Mẹ thiệt thòi thật, lúc trước đi sinh tui nở 7 phân nói hẹp xương chậu, ox tôi và con bạn quậy cái bệnh viện đó, bác sĩ lặt đặt đem đi khám rồi mổ luôn, mẹ hiền quá!

    Me Ori
    Me Ori

    Uh, ông xã bạn dữ và mạnh mẽ nên chẳng sợ ai, đấu tranh giành ưu tiên cho vợ còn ox mình hiền

    Nguyen Thi Phuong
    Nguyen Thi Phuong

    Ở Sài Gòn mà hiền quá thì bị ăn hiếp à bạn ơi

  • Uyen Huynh
    Uyen Huynh

    Em đang mong bé mà đọc truyện này lại có kinh nghiệm để dành sau này hii..cám ơn chị nha!

    Me Ori
    Me Ori

    Hìhì.Không có gì đâu em

    Nguyen Thi Phuong
    Nguyen Thi Phuong

    Em tranh thủ lên trang web đều đều là có kinh nghiệm nhiều à

  • Mẹ ku bom
    Mẹ ku bom

    nghe chị kể mà e sợ ôi thôi luôn, híc híc, tới lượt mình thì có bị đối xử vậy ko, huhu, sợ quá đi tập 1 ơi

    Me Ori
    Me Ori

    Em biết lúc trước chị quan niệm như thế nào khi quyết định có baby không? chị nhủ 1 câu 'miển đừng chết' thì chuyện gì, nổi đau như thế nào cũng từ từ sẽ hết em à, người ta làm được thì mình làm được, cố lên em nhé!! biết đâu em may mắn sinh nhanh, gặp bác sĩ tốt phải không? hii

    Mẹ ku bom
    Mẹ ku bom

    Chắc chưa vào phòng là pải biếu quà bsi trc chứ bsi ko nhẹ tay e sợ đau lắm, híc híc

  • Me Ori
    Me Ori

    Nhớ lại lúc trước lúc mới mang thai mình chưa có kinh nghiệm gì hết đó, mình hoang man lắm đi hỏi người quen thì có người quên người không nhớ rỏ chi tiết, mình thì cứ nghĩ nếu chịu khó theo bác sĩ nào từ A đến Z và gần tới ngày sinh thì nhờ bác 1 tiếng, bác vô đỡ cho mình làm mình cũng chịu khó lắm, mổi lần đi khám chạy hơn 1 tiếng đồng hồ (nghe các mẹ khen bác này giỏi lắm), nếu những mom chưa hoặc sắp làm mẹ có thắc mắc gì cứ hỏi mình, mình sẽ chia sẽ tất cả kinh nghiệm trong khả năng của mình (mình ở TP.HCM nha!)

    Nguyen Thi Phuong
    Nguyen Thi Phuong

    Em mới tập 1 mà kinh nghiệm quá há hì hì

  • Thục Quyên
    Thục Quyên

    Đọc bài của mẹ, nhớ cái khoảnh khắc hạnh phúc như vỡ òa, sinh mổ nhưng vẫn biết được mọi chuyện diễn ra xung quanh mình, nghe thấy tiếng khóc đầu đời của con và nhìn thấy mặt con ngay sau đó. I love!!!!!!!!!!

    Me Ori
    Me Ori

    Đúng là mình biết hết đó mom, bác sĩ vừa mổ ra không cho mình coi cho đến khi mình xuống nằm phòng với con mới phát hiện ra, bà Nội đem đi hỏi, Bsi nói không sao do bà mẹ thích rặn quá làm con kẹt ngay xương chậu thôi...(oan thiệt)

  • ME CUA BAO ANH
    ME CUA BAO ANH

    đọc thấy thực tế gần bên mình nè. các y tá mà nghĩ "lương y như từ mẫu" có phải các mẹ dc an ủi thêm chút tinh thần ko chứ

    Me Ori
    Me Ori

    Hii..mình cho tiền từ người thay giường, người đẩy xuống, người lấy mùng và xe cho con và người chích hàng ngày...nếu không họ nói chuyện nặng và vùng vằn lắm, mình nghĩ có mấy ngày thôi kệ!

  • ME CUA BAO ANH
    ME CUA BAO ANH

    Niềm vui vỡ òa thật khi con vua ra khoi moi trg của mẹ

    Me Ori
    Me Ori

    Chắc cùng chung suy nghĩ với nhau hiii

    Nguyen Thi Phuong
    Nguyen Thi Phuong

    Đau gì đau chứ thấy con ra là hết đau ngay đó

  • Thanh Huệ
    Thanh Huệ

    Ôi thương mẹ ghê! Nhưng cuối cùng là mẹ sinh mổ hay sinh thường vậy ạ? Nếu vừa đau mổ vừa đau đẻ nữa thì thật là tội quá!

    Thục Quyên
    Thục Quyên

    Mình đau cả hai nè mom. Hic

    Me Ori
    Me Ori

    Cuối cùng mình sinh mổ đó Thanh Huệ, ai cũng nói mình không may mắn khi nở 9 phân rồi mà không đẻ thường được lại đem đi mổ.

  • Hà Thị Mỹ Loan
    Hà Thị Mỹ Loan

    hjhj.Mom nào cũng thế, nghĩ tới cảnh đau đẻ và lúc nằm lên bàn chờ sinh thật là hãi hùng. Lần đầu sinh Gấu trúc mình đã rất là sợ, may mà có người quen lo cho bác sĩ nên họ tận tình lo cho mình từ A đến Z luôn. hjhj. Nghĩ lại mình thấy sợ, ko dám sinh nữa. Ghê thật.hic

    Thục Quyên
    Thục Quyên

    Dù vậy nhưng nhìn các con khôn lớn, ngoan ngoãn vẫn muốn sinh thêm đứa nữa mom nhỉ, hihi

    Hà Thị Mỹ Loan
    Hà Thị Mỹ Loan

    Bé Gấu nhà em nay được 19 tháng rồi, thấy cũng thích lắm, nhưng em thì chẳng muốn sinh thêm đứa nữa, sợ lắm luôn í. hic

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook