Sự phát triển
của bé

Mẹ sẽ làm tất cả vì con!

Blog này mẹ viết dành cho con. Đó là những khoảnh khoắc mẹ sẽ không bao giờ quên, con trai ah!

Ai làm mẹ cũng háo hức chờ đến ngày được nhìn thấy mặt con mình sau 9 tháng 10 ngày mang thai vất vả, mẹ cũng vậy. Rồi cái ngày đó cũng đến, mẹ phải nhập viện mổ vì vỡ ối sớm, nhưng mẹ không hề sợ sệt vì mẹ biết mẹ sắp được gặp con. Nhưng vì vỡ ối sớm nên con bị nhiễm trùng máu phải nằm phòng hồi sức sơ sinh 2 ngày.Vì vậy mà mẹ không được gặp con, mẹ rất lo cho con, con biết không?..Khi con được ra với mẹ là lúc mẹ phải chịu những cơn đau dồn dập vì phải tập cho con bú, có những lúc tưởng như chết đi vì không thở được. Đó quả là một khoảng thời gian khó khăn bởi mẹ vừa không có sữa vừa đau đớn vì vết mổ. Nhưng mẹ vẫn cố gắng vì mẹ muốn con được bú sữa mẹ để có sức đề kháng vượt qua bệnh tật. Ngày xuất viện về nhà mẹ vẫn rất đau đớn, đi lại khó khăn, sữa không có nên con hay quấy khóc, mẹ thực sự cảm thấy đuối và mẹ từng ước trở lại lúc chưa có con. Mấy ngày sau đó con bị ọc sữa liên tục rồi đến ho. Mẹ đã cố gắng ôm con đi đến một vài bệnh viện gần và cuối cùng thì con cũng phải nhập viện vì bị viêm phổi. Lúc đó mẹ rất sợ, bởi trước giờ mẹ chưa ở bệnh viện bao giờ, rồi mẹ cũng không biết con có bị nặng không, và phải ở bao lâu trong bệnh viện….Phòng con nằm có rất nhiều bạn cũng như con, một giường có tới 2, 3 bé cả mẹ theo nữa. Không khí phòng chật chội, ngột ngạt, ẩm thấp – Mẹ  thương những đứa trẻ như con vô cùng bởi người lớn chịu còn không nỗi huống chi các con lại còn mang bệnh trong người. Ngày thứ hai, sau khi cô y tá tiêm thuốc cho con, con ọc sữa liên tục và thở yếu đi. Bà ngoại ôm con vào phòng cấp cứu, mẹ cũng vội chạy theo con rồi chỉ biết đứng ngoài nhìn các cô cấp cứu cho con. Lúc đó mẹ rất run, mẹ không còn bình tĩnh để nhớ những gì cô hộ lý dặn, ai hỏi gì mẹ cũng không thể trả lời, bởi mẹ sẽ khóc khi nói ra. Nhìn con nằm trong phòng cách ly mẹ rất lo, mẹ cảm tưởng như mình vừa đánh mất gì đó quan trọng mà mới đây thôi mình còn ôm trên tay. Cái cảm giác hụt hẫng đó lúc nào cũng ám ảnh mẹ bởi …mẹ sợ mất con , con trai ah!. Mỗi lần vào thăm con được vài phút, mẹ nhìn thấy con khóc, nhìn thấy con thở yếu ớt, nhìn thấy con ngủ một cách mệt mỏi, mẹ không thể kìm lòng, và nước mắt mẹ đã rơi . Đau xót hơn là những lúc con tiêm thuốc , thay vênh, lấy đờm mà không riêng gì mẹ những người mẹ khác cũng không khỏi rớt nước mắt vì những đứa con bé bỏng mà phải chịu những đau đớn đầu đời. Riêng mẹ, vừa bị mất máu, vừa mất ngủ, nằm vật vạ hành lang bênh viện, không có chỗ ngủ, bị hộ lý đuổi lên đuổi xuống mỗi lần dọn dẹp, lau chùi. Đúng là lúc đó mới biết bệnh viện như thế nào. Sau 11 ngày nằm viện, con cũng hết bịnh và được về nhà. 

Lúc này mẹ mới hiểu làm mẹ gian khổ như thế nào. Có con mẹ mới cảm thấy có lỗi với người mẹ của mình. Mẹ đã không biết rằng dể có mẹ ngày hôm nay ông bà ngoại đã hi sinh rất nhiều. Mẹ thầm cảm ơn tất cả , bởi mẹ biết cuộc đời này còn nhiều những yêu thương.

bình luận (2 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Van Thuy
    Van Thuy

    Con mới lọt lòng mà phải chịu nhiều đau đớn như vậy ,thương hai mẹ con quá. Chúc cho con ăn ngoan chóng lớn để mẹ yên lòng

  • Mẹ RuBy
    Mẹ RuBy

    Có con niềm vui không ít nhưng chặng đường mang thai cũng vất vả phải không mom? Cái cảm xúc mong con, nhìn thấy mặt con, nghe tiếng khóc đầu tiên của con. Tất cả sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí mẹ phải không?
    Chúc mừng mẹ nhé, biết là vất vả nhưng tình yêu lớn lao giành cho con sẽ giúp mẹ vượt qua tất cả

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook