Sự phát triển
của bé

Mẹ luôn là người vĩ đại nhất trong tim mỗi người!

Đau lòng cảnh mẹ già nhốt đứa con duy nhất vào lồng sắt Chính tay nhốt đứa con gái điên dại trong lồng sắt. Đứa cháu ngoại sinh ra do bị hãm hiếp cũng đành phải gửi vào trại trẻ mồ côi nuôi dưỡng. Đau lòng lắm, nhưng bà cũng không còn sự lựa chọn nào khác, khi mà giờ đây, đến bản thân, bà cũng chẳng thể tự lo được nữa.

Vượt qua một đoạn đường ngoằn nghèo, bụi bặm, chúng tôi mới đến được một ngôi nhà nhỏ tuềnh toàng cũ kĩ. Vừa bước vào cổng thì bất ngờ trong nhà phát ra tiếng đập phá loảng xoảng và những tiếng gào thét man dại. Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng tôi vẫn không khỏi giật mình kinh hãi.

Khi lên cơn điên, chị đập phá, la hét hoặc cười nói vô hồn như thế này

Khi lên cơn điên, chị đập phá, la hét hoặc cười nói vô hồn như thế này.

Bà lão lưng còng rạp, tóc bạc trắng, nhễ nhại mồ hôi ôm rổ rau lang từ ngoài vườn đi vào, trấn an chúng tôi: “Em nó lại lên cơn, nhưng tôi đã khóa nó trong cũi rồi..”. Bà chua xót nói trong trong 2 hàng nước mắt.

Mời khách ngồi, rồi bà lão bùi ngùi kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời chìm nổi của 2 mẹ con bà. 29 tuổi bà mới sinh được mụn con gái, đặt tên là Hoàng Thị Huệ. Bất hạnh đến khi người chồng tự dưng đổ bệnh rồi đột ngột ra đi, bỏ lại bà với đứa con còn đỏ hỏn trên tay. Trải bao cực nhọc một mình nuôi con khôn lớn, ngắm con gái lớn lên từng ngày đẹp như hoa, bà trộm nghĩ, vậy là đã có chỗ để nương tựa tuổi già..

Tự tay giam con trong lồng sắt, trái tim người mẹ già như bị ai bóp nghẹt.

Tự tay giam con trong lồng sắt, trái tim người mẹ già như bị ai bóp nghẹt.

Nhưng số phận thật nghiệt ngã, cô con gái vốn ngoan ngoãn, đang tuổi xuân mơn mởn như hoa, tự dưng về nhà đập phá đồ đạc, chửi đánh mẹ rồi bỏ nhà đi lang thang. May mắn được họ hàng và bà con lối xóm tìm về, rồi cho bà vay tiền, đưa Huệ đi viện khám, một lần nữa trái tim người đàn bà bất hạnh tan nát, khi bác sĩ cho biết con gái bà mắc chứng tâm thần.

Người mẹ già yếu bệnh tật, hằng ngày chăm sóc đứa con gái bất hạnh qua song sắt

Người mẹ già yếu bệnh tật, hằng ngày chăm sóc đứa con gái bất hạnh qua song sắt.

Vì không có tiền chữa trị thường xuyên, nên bệnh tình của Huệ ngày càng nặng, em thường nổi điên đập phá, tự xé quần áo, đánh đập mẹ già. Dù không bao giờ muốn thế, nhưng người mẹ già không còn cách nào khác là vay mượn bà con, đóng một cái lồng thép rồi đau xót nhốt con vào đấy. Hằng ngày bà nhìn ngắm đứa con gái yêu quý và chăm sóc nó qua song sắt.

Người mẹ già yếu bệnh tật, hằng ngày chăm sóc đứa con gái bất hạnh qua song sắt

Ngày nào mẹ cũng chải tóc cho con..”Con gái mẹ thật là xinh, sao ông trời lại nỡ bắt con phải khổ thế này!?”

Khó có lời nào có thể nói đủ tấn bi kịch của mẹ con bà, trong một lần cho Huệ ra ngoài tắm rửa, em vùng chạy đi mất. Rồi không biết tên đốn mạt nào hãm hiếp em đến mang thai, để rồi sinh ra cháu Hoàng Văn Tuân nay đã 4 tuổi. Một lần nữa bà lại làm “Mẹ” với đứa cháu ngoại đỏ hỏn trên tay. Biết bao đêm trắng bà nằm ôm cháu khóc, bà thương đứa cháu bất hạnh từ lúc sinh ra chẳng được uống sữa mẹ dù chỉ là 1 giọt, và càng không dám nghĩ đến mai sau cháu sẽ ra sao? Khi mà sức bà càng ngày càng yếu, còn mẹ cháu thì vẫn cứ cười nói vô hồn, gào thét trong cũi sắt…

Người mẹ già yếu bệnh tật, hằng ngày chăm sóc đứa con gái bất hạnh qua song sắt

Trong lồng thép, chị Huệ liệu có biết trên đời này, chị còn có một đứa con trai bé bỏng? Đang được nuôi dưỡng ở Trung tâm bảo xã hội tỉnh Bắc Giang.

Gần đây, căn bệnh thoái hóa cột sống khiến lưng bà còng rạp xuống và thường xuyên gây đau nhức, bà chẳng thể làm được việc gì nữa, đôi mắt cũng đã mờ đục không nhìn rõ. Không còn đủ sức lực để chăm con, nuôi cháu nên dù lòng đau như cắt, bà cũng đành phải gửi cháu vào Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Bắc Giang.

Bà cháu gặp nhau mừng mừng tủi tủi, thằng cháu cứ bám riết không muốn rời bà

Bà cháu gặp nhau mừng mừng tủi tủi, thằng cháu cứ bám riết không muốn rời bà.

Nhắc đến đứa cháu, bà rớm nước mắt: “Tôi nhớ thằng cháu lắm, đã lâu rồi tôi chưa được xuống thăm nó…nếu mà tôi có tiền cho mẹ nó đi chữa khỏi bệnh rồi đón cháu về nuôi, thì bà cháu tôi không phải xa nhau nữa..”. Bà nói trong tiếng ho khù khụ, cái lưng còng càng như còng rạp xuống.

Suốt chặng đường gần 50 cây số đến Trung tâm bảo trợ xã hội, bà cứ bồn chồn, mong ngóng, lo lắng…Chúng tôi hiểu bà thương nhớ cháu đến nhường nào, và hiểu nỗi khổ tâm, day dứt mà bà đang phải gánh chịu.

Bà cháu gặp nhau mừng mừng tủi tủi, bé Tuân ôm lấy cổ bà òa khóc: “Cháu nhớ bà lắm, bà cho cháu về với bà …cho cháu về với bà…”. Người bà khốn khó chỉ biết ôm riết cháu vào lòng dỗ dành: “Cháu ngoan, ở đây với các cô….rồi mấy nữa bà sẽ đón cháu về ở với bà…”. Bà cháu cứ quấn quýt không rời, chúng tôi cũng không đành “chia cách” tình bà cháu nên cứ luấn quấn mãi. Cuối chiều thì cũng phải chia tay, thằng bé cứ khóc thét lên đòi về với bà ngoại, bà lão gạt nước mắt, lầm lũi lên xe như trốn chạy.

Bà cháu gặp nhau mừng mừng tủi tủi, thằng cháu cứ bám riết không muốn rời bà

Bần thần ngồi bên con gái điên dại, bà Sự không dám nghĩ đến ngày mai, không biết 3 mẹ con bà cháu sẽ ra sao?

Nói về hoàn cảnh gia đình bà, anh Hoàng Văn Minh, chủ tịch hội chữ thập đỏ huyện Tân Yên ái ngại cho biết: “Gia đình bà Sự là hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của huyện, chồng mất sớm, con bị bệnh tâm thần, cháu nhỏ dại, bản thân lại bệnh tật không lao động được. Hội chữ thập đỏ mỗi năm cũng chỉ hỗ trợ được chút ít cứu đói vì kinh phí của hội cũng hạn hẹp. Qua đây, tôi cũng xin nhờ quý báo cùng các nhà hảo tâm chung tay giúp đỡ gia đình qua cơn bĩ cực này.”

“Chỉ mong có chút tiền đưa con gái đi chữa bệnh và đón thằng bé về nuôi…”. Mơ ước nhỏ nhoi của bà lão bất hạnh, liệu có thành hiện thực? Khi mà đến 2 bữa cơm hằng ngày bà cũng chẳng lo nổi. Hình ảnh cái dáng bà còng rạp đưa ống tay áo lên quệt nước mắt, bùi ngùi để lại thằng cháu bé bỏng ở trại trẻ mồ côi trong cái nắng cuối chiều vàng vọt, và cái cảnh thằng bé Tuân cứ khóc giãy lên, cố đòi theo bà ngoại cho bằng được…Khiến ai cũng thấy xót xa!

Trích nguồn từ bài viết của tác giả Hương Hồng

bình luận (4 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Van Thuy
    Van Thuy

    Tội nghiệp chị ấy quá, tội cho đứa bé không được hưởng tình yêu từ bố và mẹ

  • Mẹ Subill
    Mẹ Subill

    đọc mà thấy buồn quá, người mẹ cũng đã già rồi, không biết sau này còn lo đc cho cô con gái đến bao giờ

    Van Thuy
    Van Thuy

    Chắc là đến lúc đó chính quyền sẽ đưa chị ấy vào trung tâm thôi

  • Mẹ Ku Bin
    Mẹ Ku Bin

    Một hàng cảnh đáng thương quá, đọc xong mới thấy chị em chúng mình còn quá là may mắn, vì thế nên chúng ta hãy cố gắng sống và vun đắp cho gia đình những giọt hạnh phúc lấp đầy ly thậm chí là hồ hạnh phúc

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • Mẹ Kem
    • 598 chủ đề | 
    • 7291 trả lời
    tích lũy được 21 điểm
    1
  • Mẹ bí đỏ
    • 55 chủ đề | 
    • 753 trả lời
    tích lũy được 11 điểm
    2
  • Thu NH
    • 1 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 10 điểm
    3
  • MarryBaby
    • 222 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 10 điểm
    4
  • Phạm Thị Thắm
    • 1 chủ đề | 
    • 2 trả lời
    tích lũy được 10 điểm
    5
 

Kết nối facebook