Sự phát triển
của bé

Lời cảm ơn và phép lịch sự

Hai câu chuyện và hai bài học tối thiểu về VĂN HOÁ!

Sáng nay mẹ nhà Sóc đi trường, gặp phải chuyện hơi bức xúc và sẵn kể luôn một câu chuyện tương tự cũng đáng phải suy nghẫm. 
Chả là bên công ty em vừa rồi có dẫn một đoàn học sinh đi thi một cuộc thi toán quốc tế, chuyến đi Hàn Quốc được Viettravel dẫn bao gồm cả Phụ huynh học sinh. Trong suốt hành trình thi, các em luôn được 'tháp tùng' chu đáo bởi một đội ngũ bao gồm cả Ban lãnh đạo và một số nhân viên học vụ. Nào là lo ăn uống, tham quan, bao luôn cả đội cổ vũ hò hét hết hơi cổ động cho các em thi tốt (trong lúc đó các Bố, các Mẹ xông xênh dắt nhau đi mua sắm thoải mái nhé! Còn quên cả giờ về!). Đến khi các em thi xong, Ban lãnh đạo quyết định bỏ tiền túi của công ty ra làm liên hoan cho các Phụ huynh và các em học sinh trước khi đoàn về nước (sếp kể nghe mà vui 'chúng nó đang tuổi ăn mà, ối giời ôi thức ăn vừa đưa ra chúng nó bâu vào gắp lấy gắp để, ăn như hùm beo, ăn cho thừa thãi cả ra…'). Phụ huynh và học sinh ăn uống đâu vào đấy xong xuôi thừa thãi ngổn ngang ra, xong….đứng dậy ra về! Không một lời, cũng không mảy may một ai thay mặt hội Phụ huynh đứng lên đại diện cảm ơn Chị sếp (đấy là chưa kể trước khi đi, một số Phụ huynh còn hỏi giá tour bao nhiêu rồi so sánh thế này thế nọ tính bảo để họ tự book tour đi cho rẻ, trong khi bên công ty đã ép giá với bên Viettravel đến mức ưu đãi nhất cho họ rồi). Kể ra thì 'công ty có nợ gì họ đâu chứ'. Họ nghĩ chúng tôi có NGHĨA VỤ phải làm thế cho họ chăng??? 
Câu chuyện thứ hai, sáng nay mẹ Sóc vào lớp được khoảng một tiếng thì (lớp đang khá sôi nổi) một tà áo dài màu nâu nọ tự nhiên: (Cô giáo người nước ngoài và tớ đang không hiểu chuyện gì xảy ra…!) 
– Cái tờ hồi sáng đưa xong chưa? ('Áo dài' ấy đang đối thoại với cô bé lớp trưởng)
– Dạ chưa!
– (Mặt nhăn nhăn) Sao sáng giờ đưa lâu vậy mà chưa xong nữa là sao? (Chân bước xồng xộc vô) Chuyền tay điền cho hết đi rồi đưa cô!
Mẹ Sóc (quá) đứng hình nhìn 'áo dài' nọ bước ra và đi khuất, đầu nghĩ 'Ở ĐÂU ra vậy trời!!!
Hai câu chuyện và hai bài học tối thiểu về VĂN HOÁ!

bình luận (5 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Nguyễn Thị Thu Thủy
    Nguyễn Thị Thu Thủy

    Thời nay không coi trọng những điều đó hay sao ý nhỉ, thấy rất nhiều người cư sử khoing như đứa trẻ lên 1

    Trần Thị Kim Anh
    Trần Thị Kim Anh

    Em cũng chẳng hiểu cô giáo đó có học phép lịch sự là gì chưa nữa? Em cứng họng luôn mà, có cả người Tây ở đó, thiệt ko muốn 'vơ đũa cả nắm' nhưng mà thấy xấu hổ giùm cho ng Việt mình

  • Loan Thanh
    Loan Thanh

    Đôi khi không cám ơn lâu ngày sẽ cảm thấy ngại miệng trở thành người không biết cám ơn. Hai từ cám ơn và xin lỗi đơn giản vậy mà nhiều người ít chịu nói lắm

    Trần Thị Kim Anh
    Trần Thị Kim Anh

    Có những khi vì ko nói hai từ 'cảm ơn' mà bị quy kết là 'văn hoá lùn' đó Chị!

  • Mẹ Ớt
    Mẹ Ớt

    xã hội càng ngày càng phát triển mà con người học thức cao nhưng đúng là quên mất phép lịch sự tối thiểu

Blog mới nhất

Xem thêm
  • Nỗi niềm mang tên bánh kem Nỗi niềm mang tên bánh kem
    Bánh kem tuyệt như thế đấy
  • Có khi nào Kem nóng Có khi nào Kem nóng
    Mùa này, mỗi nhà đều nên có một con ếch đó thay vì để một chậu nước. Để một chậu nước không có tác dụng bằng con ếch...
  • Bố và con gái Bố và con gái
    Mẹ đang lo lắng không biết nên tập cho con thói quen không có mẹ bên cạnh thì khoảng hơn 1 tuần nay con tự nhiên có...
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook