Sự phát triển
của bé

Hiểu con thiếu gì để rèn luyện cho con

Bạn đã thực sự hiểu con mình chưa? Biết được con mình đang thiếu gì và cần gì chưa? Một vài gợi ý sau đây sẽ giúp các bậc cha mẹ hiểu thêm về kỹ năng giáo dục con cái, dù đó là hiện tại hay tương lai.

Thiếu khả năng tự lập: Tự lập là điều kiện tất yếu cho sự thành công trong cuộc sống đầy tính cạnh tranh này. Nhưng nhiều trẻ em Việt Nam vẫn còn thiếu đức tính tự lập. Đó là do các ông bố bà mẹ đã quá nuông chiều con, thậm chí có những phụ huynh tình nguyện làm “cây gậy trống” cho con mình. Dần dần trẻ quen với sự nuông chiều của bố mẹ, có trẻ còn mong muốn vĩnh viễn được nuông chiều. Vì thế trẻ ngày càng dựa dẫm, khả năng tự lực sẽ dần kém đi.

Thiếu sự chia sẻ lòng biết ơn: Giáo dục lòng biết ơn ở nước ta vốn đã có từ ngàn xưa “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Nhưng tấm lòng cảm kích đối với người đã quan tâm giúp đỡ mình hiện nay đang trở thành thứ “xa xỉ phẩm” đối với những đứa trẻ được nuông chiều. Giáo dục lòng biết ơn, để lòng biết ơn ngấm sâu vào tâm hồn mỗi đứa trẻ, để hành động cảm ơn trở thành một thói quen suốt cả cuộc đời là bài học quan trọng mà các bậc phụ huynh cần quan tâm.

Thiếu tinh thần trách nhiệm: Tinh thần trách nhiệm là cơ sở hình thành nhân cách cùa trẻ, là phẩm chất quan trọng giúp trẻ có vị trí trong xã hội, đạt được thành công trong sự nghiệp. Tuy vậy rất nhiều ông bố bà mẹ than thở rằng tinh thần trách nhiệm của trẻ rất kém, trẻ không biết chủ động nhận lỗi. Chúng ta nên dạy trẻ có ý thức nhận trách nhiệm ngay từ nhỏ và có thói quen cố gắng tự mình hoàn thành những việc mà bản thân trẻ có thể làm được.

Thiếu sự tôi luyện: Trong cuộc đời, mỗi người đều sẽ gặp những khó khăn, thất bại. Nhiều trẻ khi còn   nhỏ, do được quá nuông chiều, bao bọc từ người lớn mà mất đi khả năng chịu đựng vất vả, chấp nhận thất bại, khó khăn. Bằng chứng là ở nước ta hiện nay, tỷ lệ thanh thiếu niên tự sát ngày càng có xu hướng tăng. Việc giáo dục trẻ có khả năng chống chọi với khó khăn cần có cách nhìn đúng đắn và nhận được sự coi trọng từ bố mẹ.

Thiếu cảm giác an toàn: Trẻ còn nhỏ đã có tính dựa dẫm, quyến luyến bố mẹ. Trẻ không chỉ cần những điều kiện vật chất bố mẹ dành cho mình mà còn cần sự bảo vệ, che chở do bố mẹ đem lại. Phương pháp giáo dục gia đình ở Việt Nam còn tồn tại những cách làm không đúng, môi trường phát triển không lành mạnh làm mất đi cảm giác an toàn như việc bố mẹ to tiếng nhiếc móc, mắng chửi con cái, sử dụng những phương pháp trừng phạt thể xác đối với trẻ, trong gia đình có bạo lực hay cha mẹ ly hôn…Những điều này có thể làm trẻ thấy khủng hoảng và lo sợ. Nếu trẻ đánh mất cảm giác an toàn thì sự tự tin, lòng tôn trọng, những ưu điểm của trẻ cũng không tồn tại nữa. Vì vậy bảo vệ cảm giác an toàn trong tâm hồn trẻ cần đươc các bậc phụ huynh tôn trọng.

Thiếu khả năng kiểm soát tài chính: Nhiều phụ huynh thường than phiền “Con tôi lớn thế này mà chẳng biết làm gì, chỉ biết tiêu tiền”, “Con tôi chỉ cần có tiền trong tay thì nhìn thấy thứ gì mua thứ đấy, rất lãng phí”. Muốn trẻ có thể tự dựa vào sức mình tạo dựng sự nghiệp trong tương lai, nhiệm vụ quan trọng hiện nay của bố mẹ là phải dạy cho trẻ cách quản lý tiền bạc, tài sản.

Thiếu văn hoá tinh thần: Cuộc sống vật chất của con người ngày càng phong phú nhưng đời sống tinh thần ngày càng thiếu thốn. Cuộc sống vật chất và cuộc sống tinh thần không hài hoà sẽ làm nảy sinh nhiều vấn đề. Chúng ta không chỉ quan tâm con cái chúng ta ăn gì, thi được bao nhiêu điểm mà còn cần để ý trẻ xem gì, thế giới tinh thần của trẻ như thế nào, …điều này vô cùng quan trọng trong việc phát triển toàn diện sức khoẻ của con cái.

Thiếu sự hoà nhập: Tốc độ đô thị hoá ngày càng nhanh đang khiến nhiều trẻ em phải rời bỏ tuổi thơ tràn ngập những trò chơi hoà mình với thiên nhiên để sống trong những không gian khép kín và chật hẹp, bị bao bọc bởi tường vây kiên cố, chúng chỉ có thể xem ti vi, chơi điện tử, điều này vô hình trung sẽ làm mất đi thiên tính vốn có của trẻ, khiến trẻ sống khép mình và cô lập hơn, mất đi sự hồn nhiên, vui vẻ của tuổi thơ mà đáng ra chúng phải có.

Thiếu kiến thức về giới tính: Ngày nay khi nhắc đến vấn đề giới tính, dù chúng ta không ngại ngùng như trước nhưng các bậc phụ huynh vẫn không biết nên nói như thế nào với con cái và tìm cách lảng tránh. Nhiều bậc phụ huynh có quan niệm lạc hậu về giáo dục giới tính và cho rằng giáo dục giới tính khiến con cái hư hỏng phạm tội. Có thể thấy rằng, giáo dục giới tính cho con một cách đúng đắn và khoa học là một phần quan trọng trong nội dung giáo dục gia đình.

(Trích từ quyển sách dạy con “Con cái chúng ta thiếu gì-Tác giả: Lê Chi-Hồng Khanh)

bình luận (1 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Van Thuy
    Van Thuy

    Mình nhận thấy nói về tính tự lập trẻ em nông thôn lại tự lập hơn trẻ em thành thị , các bé ở nông thôn khi được 5-6 tuổi thì ở nhà trông em chơi với em khoảng 2-3 tuổi, đến giờ ăn thì các bé cũng tự ăn ,vì bố mẹ vừa đi làm ,vừa phải chăm em nhỏ hơn. Các bé lớn hơn 1 chút khoảng 7-8 tuổi thì sẽ tự đến trường . Trẻ em ở nông thôn đời sống tinh thần cùng phong phú hơn,mặc dù không được tiếp xúc với những đồ chơi hiện đại đắt tiền ,những đồ công nghệ nhưng các bé lại sống đúng với tuổi thơ của mình, được chơi những trò chơi phù hợp với lứa tuổi của các bé. Thật khó nói trẻ em ở vùng nào thiệt thòi hơn ở vùng nào vì cái gì cũng có giá trị nhất định của nó cả

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

  • MarryBaby
    • 215 chủ đề | 
    • 0 trả lời
    tích lũy được 100 điểm
    1
  • Ngọc Nhi Mistakes
    • 0 chủ đề | 
    • 157 trả lời
    tích lũy được 30 điểm
    2
  • Mẹ Kem
    • 550 chủ đề | 
    • 7069 trả lời
    tích lũy được 25 điểm
    3
  • nguyễn thị thoan
    • 389 chủ đề | 
    • 12123 trả lời
    tích lũy được 14 điểm
    4
  • mai hoa
    • 1 chủ đề | 
    • 170 trả lời
    tích lũy được 12 điểm
    5
 

Kết nối facebook