Sự phát triển
của bé

Cuối tuần uể oải

Tuy nhiên không hiểu tại sao theo thói quen 6h sáng con dậy khóc một chặp, mẹ cho ti nhất định không ti. Mẹ bế con lên nựng nịu con lại ngủ tiếp. Mẹ đặt con nằm xuống và ngủ cố thêm 30 phút nữa rồi mới dậy đi làm.

Ngày thứ 7, mẹ phải đi làm buổi sáng. Nhưng mẹ đi có 1 h đồng hồ thôi. Khi về, mẹ mang về được 1 bó hoa định cho bác Đào thợ xây nhà mình, nhưng bác lại không lấy. Thế là mẹ đành để nhà mình dùng vậy. Mẹ không thích bó này lắm. Vì bó này không đẹp. Mẹ nghĩ bác ấy thích nên cầm về chứ biết bác ấy không thích mẹ cũng không cầm về cho đỡ mệt. Thứ 7 đi làm, ngày trước công việc cũ, cơ quan cũ đi làm thứ 7 đồng nghĩa với việc mẹ rong ruổi trên những con đường. Mẹ ngắm hoa, ngắm bướm, mẹ thấy lòng mẹ nhẹ nhõm. Đi viết ngày cuối tuần như đi chơi thôi, thế nên công việc không có gì là mệt mỏi mà mẹ còn cảm thấy sung sướng và thảnh thơi biết nhường nào. Không những thế, bài cuối tuần mẹ viết với tâm lý bao giờ cũng được đăng, tiền nhuận bút lúc nào cũng được khoảng 1-1,2 triệu; thế nên không hào hứng cũng không được heee. Nhưng từ khi mẹ chuyển công việc sang bên này, dù làm ít hay nhiều thì đi làm ngày cuối tuần mẹ đều không hào hứng. Tiền có nhưng được có vài đồng mà cả tháng mới lĩnh được. Thời gian đó, mẹ thích ở nhà với con, ôm con, nghỉ ngơi bên con hơn, con trai ạ. Từ ngày có con, gánh nặng kinh tế đổ lên vai bố mẹ nhiều hơn. Mẹ cũng muốn làm thêm cái gì đó kiếm ra tiền. Nhưng mà kiếm được vài đồng song đến ngày cuối tuần cũng không được ở bên con nhiều thì mẹ cũng không hứng thú lắm. Có thể mẹ mâu thuẫn thật nhỉ. Nhưng mà kệ. Con là trung tâm vũ trụ của mẹ, thu hút mẹ rồi. Mẹ có xoay đi đâu đi chăng nữa thì tâm vẫn là con, con trai ạ. hiii.

Chiều thứ 7, mẹ nhờ chú Dư đến nhà chụp cho con bộ ảnh. Con trai của mẹ mếu xệu. Chả cười gì cả. Dù mẹ, dì và cả cô vợ chú Dư có làm trò như thế nào thì con cũng không cười. Chán con ghê cơ. Nghịch thì như quỷ, lúc bảo cười không cười, lúc không bảo cười như thì hoa nở. Hức. Làm bộ ảnh chả có cái nào con tươi cả. Chán con trai của mẹ quá cơ. 
Hai ngày cuối tuần ở nhà, mệt quá con ạ. Mẹ lại bị ốm lại. Mẹ uống thuốc và bị đơ đơ ấy. Mệt mỏi. Nên cả ngày chủ nhật mẹ nằm bẹp. Mẹ chỉ hi vọng, con trai của mẹ cũng nằm ngủ để cho mẹ ngủ ấy. Chiều, mẹ mệt đến nỗi mà vất con cho bà bế, bà thích làm gì với con thì làm. Mẹ lên giường nằm ngủ. Mẹ ngủ mê man, li bì cho đến khi bà cho con ngủ và bế con lên với mẹ. Mẹ nằm ôm con. Hai mẹ con ngủ ngon lành đến tận 5h chiều mới dậy. 
Mấy hôm nay, con trai của mẹ đỡ mệt rồi. Vẫn lười ăn, nhưng con trai ngủ ngon lắm rồi, y như hồi chưa ốm. Đêm con ngủ một mạch ti 2 lần giữa đêm lại ngủ tiếp chứ không khóc lóc ỉ ôi gì cả. Tuy nhiên không hiểu tại sao theo thói quen 6h sáng con dậy khóc một chặp, mẹ cho ti nhất định không ti. Mẹ bế con lên nựng nịu con lại ngủ tiếp. Mẹ đặt con nằm xuống và ngủ cố thêm 30 phút nữa rồi mới dậy đi làm. 
Một tuần mới lại bắt đầu, bắt đầu thật nhanh. Nhưng mẹ mệt nên uể oải quá. Mẹ chẳng muốn làm một tí nào. 
Ối mệt…!

bình luận (7 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • Mẹ Ớt
    Mẹ Ớt

    mẹ kem cố gắng lên nha

    Mẹ Kem
    Mẹ Kem

    Cám ơn mẹ Ớ nhìu nhìu ạ.

    Mẹ Kem
    Mẹ Kem

    Cám ơn mẹ Ớt mẹ Kem đỡ một chút rồi ạ.

  • Mẹ Ớt
    Mẹ Ớt

    làm việc cả tuần thì đến ngày cuối tuần mệt là đúng rồi mẹ kem

    Mẹ Kem
    Mẹ Kem

    Mẹ Kem cungz bị ốm nên mới mệt thế mẹ ạ.

  • Phạm Bích
    Phạm Bích

    Ai trả vậy nhiều lúc đi làm về mệt mỏi thấy con chạy ra chào mẹ là cái cảm giác ấy lại tan biến mất

    Mẹ Kem
    Mẹ Kem

    Con là động lực, là nguồn cỗ vũ lớn nhất mẹ nhỉ.

Blog mới nhất

Xem thêm
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
Bạn có nội dung cần chia sẻ?
Viết blog
Quản lý blog
 

Được quan tâm nhất

 
 

Thành viên nổi bật trong tuần

 

Kết nối facebook