Tạo album

Quản lý ảnh của bạn

Ảnh của bé Trần Hải Nam gửi bởi Nguyễn Thị Hiền
  • Love
    21
  • 47 bình luận

Con yêu của mẹ, vậy là con mẹ còn vài ngày nữa đã là tròn 1 năm rồi đó. Con là món quà vô giá mà thượng đế ban tặng cho mẹ, con là niềm tự hào của mẹ trong suốt cuộc đời này. Mẹ vẫn nhớ như in buổi sáng Noel ngày cuối năm mẹ dưng dưng nước mắt hạnh phúc cầm trên tay que thử thai hai vạch,mẹ reo lên sung sướng vì con đã đến bên ba mẹ sau nhiều tháng ngày trông ngóng. Từ khi mang trong mình hình hài máu thịt, mẹ hạnh phúc xiết bao, mẹ thấy như có động lực tinh thần to lớn để vượt qua mọi giông tố cuộc đời. Mẹ đã phải nâng niu con 9 tháng 10 ngày trong bụng để chờ gặp mặt con.
Ba tháng đầu của thai kỳ, mẹ rất mệt, không nghén nhưng thời tiết lúc lạnh, lúc mưa làm mẹ không ăn uống được, mẹ phải chia nhỏ các bữa ra và ăn từng miếng, từng miếng một. Ba thương mẹ vất vả và muốn mẹ nghỉ để dành thời gian dưỡng thai nên ba dành thời gian nhiều hơn để chăm sóc gia đình, chăm hai mẹ con, dọn dẹp nhà cửa có việc gì là ba lại tranh làm hết. Buổi sáng thay vì trước kia ba mẹ mạnh ai người ấy ăn thì bây giờ ba dậy sớm chuẩn bị cơm cho mẹ con để mẹ được ngủ thêm chút nữa, bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng hơn, ba còn không quên chuẩn bị đồ cho mẹ có hôm là sữa tươi, hoa quả, có hôm là sữa chua hoặc thức ăn mặn để mẹ mang đến công ty ăn thêm và ba cũng không quên dặn mẹ đi đứng nhẹ nhàng, buổi trưa nhớ nghỉ ngơi. Tan tầm ba không còn la cà quán xá nhậu nhẹt với bạn bè hoặc làm vài ván cờ tướng nữa, ba về nhà giúp mẹ chuẩn bị cơm. Ba con nói “anh không thấy mệt mỏi, không thấy buồn mà anh cảm thấy vui và sống có trách nhiệm hơn”. Ba dặn mẹ nhớ ngày phải uống đủ 3 ly sữa bầu ba giải thích cho mẹ rằng: “mẹ có ăn uống đầy đủ dưỡng chất thì con sinh ra mới được khỏe mạnh và thông minh, nuôi con sẽ nhàn hơn”. Những lần khám thai định kỳ dù bận thế nào ba cũng thu xếp thời gian để đưa mẹ đi khám, nhìn thấy con trên màn hình siêu âm và nghe bác sĩ thông báo thai nghi phát triển tốt là ba mẹ mừng vui khôn xiết. Trước kia đi xe máy Mẹ len bừa không cần biết ổ gà ổ voi mà chỉ cần có thể qua được là đi, thậm chí len lên vỉa hè đầy đá chởm chởm, nhưng khi có con mẹ đi cẩn thận. Với 1cái gì trên cao ngày trước mẹ nhảy lên để lấy. Có con Mẹ cẩn thận đi tìm ghế kê lên. Ngày trước có con Mẹ ngồi trước máy tính cả ngày trừ lúc nghỉ để ăn. Mẹ thích uống cafe nhưng từ ngày có con mẹ không uống dù là một ngụm. Có con Mẹ ngủ sớm hơn sợ con mệt. Mẹ đi nhẹ nói khẽ, mẹ bỏ tính nóng nảy và làm theo sở thích vì mẹ sợ ảnh hưởng tới con,con yêu à! Khi con được 18 tuần con đã có cú đạp đầu tiên, buổi tối ba mẹ bắt đều trò chuyện với con, vuốt ve, ba xoa xoa vào cái bụng bầu tròn xoe của mẹ và đọc cho con nghe câu chuyện hạt giống tâm hồn, những mẩu chuyện hay. Cả ba và mẹ đọc kỹ cuốn sách “Thiên tài từ 280 ngày” để biết được từng giai đoạn phát triển của thai nhi để có biện pháp giáo dục thai nhi tốt nhất, ba lên mạng tìm các món ăn ngon, bổ dưỡng cho hai mẹ con mình, ba còn mua tặng mẹ một chiếc tai phone mới và đĩa nhạc giao hưởng để hai mẹ con mình nghe mỗi ngày 15 phút. Mỗi khi âu yếm con yêu mẹ thường nói với “cục cưng” của mình rằng “con yêu, mẹ là mẹ của con, chào con”. Mẹ vừa nói vừa đưa tay lên xoa cái bụng to của mình, mỗi khi như vậy thì con liền biểu hiện sự vui mừng bằng cách “cựa quậy” trong bụng mẹ như trả lời với mẹ rằng “Chào mẹ, con đây” và mẹ hiểu con của mẹ khỏe mạnh và phát triển tốt. Mỗi buổi ba mẹ đi dạo, mẹ thường kể với con về cuộc sống, về cỏ cây hoa lá, về những gì đang diễn ra xung quanh để con có thể biết về thế giới xung quanh. Và cứ thế con đã lớn lên trong lòng mẹ như thế. Mẹ cố gắng vận động nhiều với hi vọng mẹ sẽ sinh thường nhưng mẹ phải lên bàn mổ cấp cứu ngày nghỉ lễ Quốc khanh do cạn ối. Mẹ nhớ mãi ngày đầu tiên con cất tiếng khóc chào đời, khi gặp con,mẹ rưng rưng lệ, mẹ chỉ kịp chào con một câu rồi thiếp đi trên giường bệnh nhưng khoảnh khắc đó là kỷ niệm đẹp của mẹ con mình. Còn ba lúc ấy khắc khoải chờ đợi và rồi gặp con trước phòng sinh. Lần đầu nhìn thấy con, ba con chết lặng người với nhiều câu hỏi trong đầu \”Tại sao con lại xanh xao thế,tại sao cô y tá hộ sinh không bồng con nâng niu mà kẹp con bên hông đầu con quẹo xuống, miệng chảy dãi vương khắp người\”. Chứng kiến cảnh ấy ba con nghẹn cứng họng, chỉ biết chạy theo cô y tá hỏi và biết người ta làm thế là tốt hơn cho con. Lúc đó con bé như xíu đỏ hỏn nằm trọn trọn trong vòng tay của mẹ,cả nhà cùng vui mừng và xúm lại chăm sóc cho một thiên thần bé nhỏ.Và con là tâm điểm đã làm đảo lộn tất cả,tình thương ấm áp nhất ba mẹ và ông bà dành hết cho con.Con trai mẹ đã lớn và biết nhiều hơn như mẹ mong đợi. Nhìn con vui đùa với nụ cười tỏa nắng luôn nở trên môi lòng mẹ hạnh phúc vô cùng, bao mệt nhọc khó khăn của cuộc sống tiêu tan hết. Con hãy luôn là mặt trời mang ánh sáng, hơi ấm, tình yêu là Hải Nam yêu dấu trong lòng mẹ, nghe con!

Bé sơ sinh
Ảnh của bé Trần Hải Nam gửi bởi Nguyễn Thị Hiền
  • Love
    21
  • 47 bình luận
bình luận (47 bình luận)
Bạn hãy đăng ký hoặc đăng nhập để có thể bình luận cho chủ đề này nhé.
  • hoàng lê kim
    hoàng lê kim

    đọc bài viết của mẹ cảm động quá nè, tình mẫu tử là thiên liêng nhất

  • Khánh Linh
    Khánh Linh

    hình bầu của mẹ đẹp quá, nhìn mẹ cứ như 1 thiên xứ ấy, bài chia sẻ giàu cảm xúc đọc mà xúc động quá

  • Mẹ Ớt
    Mẹ Ớt

    bài chia sẻ của mẹ hay quá, hình bầu thì tuyệt đẹp

  • Trần Thị Kim Anh
    Trần Thị Kim Anh

    Ôi đáng yêu quá, bài viết rất tâm huyết, chúc hai mẹ con đạt giải nha! Bao giờ mẹ sinh nè?

  • Mưa Nắng Mùa Hạ
    Mưa Nắng Mùa Hạ

    Mẹ bầu yêu quá. Ủng hộ một like và một love rồi nhé

    Nguyễn Thị Hiền
    Nguyễn Thị Hiền

    Cảm ơn bạn đã quá khen